Về MBA

0
2425

Định sang năm đi học thạc sỹ quản trị kinh doanh mà dạo này lại đúng dịp người ta bàn luận về hiệu quả của học thác sỹ, đâm ra phải nghĩ lại.

Thạc sĩ hay còn gọi là cao học là học chuyên sâu hơn về một ngành nào đó ở mức trên đại học. Ngành nào cũng có thể có cao học từ những thứ thông dụng như Quản trị kinh doanh tới những thứ đặc chủng hơn như thạc sỹ lịch sử, thạc sỹ chính sách công, thạc sỹ văn học,…

Về nguyên tắc thì các môn học ở trình độ thạc sỹ cũng lặp lại ở trình độ đại học nhưng chuyên sâu hơn (ít nhất là người ta bảo thế). Thạc sỹ tại Việt Nam có mấy vấn đề gặp phải như sau:

1. Chưa có kinh nghiệm thực tế đã học thạc sỹ

Theo lý thuyết thì sinh viên học đại học khi ra trường phải đi làm việc. Sau một thời gian làm việc họ quay lại trường học để học chuyên sâu hơn ở trình độ thạc sỹ. Với kiến thức chuyên sâu mới được trang bị cộng với kinh nghiệm đã có được họ sẽ được đẩy lên một trình độ mới.

Tuy nhiên ở Việt Nam có tình trạng là sinh viên vừa ra trường chưa tìm được việc làm hoặc chưa biết phải làm gì thì tranh thủ học luôn thạc sỹ. Lý do một là vì nghĩ sau này kiểu gì cũng phải học thì tranh thủ học luôn cho xong, thứ hai là tâm lý trì hoãn, ít nhất thì trong thời gian học thạc sỹ cũng không phải lo đi tìm việc.

Lý thuyết cộng thêm lý thuyết mà không có kinh nghiệm thực tế đâm ra học xong thạc sỹ cũng không có gì hơn so với học đại học.

Trong sự nghiệp mỗi người, mỗi lứa tuổi sẽ phù hợp với những công việc nhất định. Tầm tuổi 22 tới 25 là tẩm tuổi con người không ngại thử thách, sẵn sàng chịu gian khó. Giai đoạn này tích lũy kinh nghiệm rất nhanh và thuận lợi. Nếu thay vì đi làm lại đi học tiếp thì khi ra trường vào khoảng 24 tới 25 tuổi cũng là thời điểm kết thúc điểm mạnh của lứa tuổi. Ngoài ra việc nghĩ mình có bằng cao học thì phải làm một cái gì đó to tát sẽ khiến cho những người này ở vào tình thế cao chẳng với tới mà thấp cũng chẳng thông.

mba1

2. Bằng cấp quốc tế

Việt Nam là mảnh đất màu mỡ để các trường đại học quốc tế kiếm tiền ở đây do tâm lý sính bằng ngoại khi mà thạc sỹ trong nước đang bị mang tiếng xấu.

Tuy nhiên học thạc sỹ quốc tế cũng có nhiều điểm không ổn. Thứ nhất nếu việc học toàn tiếng anh thì nói thật là học tiếng việt chưa chắc đã hiểu nổi giờ lại học qua một ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ thì càng rối rắm. Nếu như hy vọng là ra trường tiếng Anh sẽ giỏi hơn thì nên suy nghĩ lại vì học thạc sỹ và học tiếng anh là hai việc khác hẳn nhau. Nếu đã học tiếng anh thì đầu tư vào chỉ học tiếng anh sẽ hiệu quả hơn.

Thứ hai là vấn đề tương thích với tình hình tại Việt Nam. Cần biết  rằng môi trường làm việc ở nước ngoài và môi trường làm việc tại Việt Nam là hoàn toàn khác nhau. Một người bằng đại học nước ngoài khả năng cao là không thành công bằng một người có bằng đại học trong nước ở môi trường doanh nghiệp trong nước.  Vì vậy nếu học thạc sỹ theo chương trình nước ngoài thì cũng không ăn thua gì.

3. Suy nghĩ của nhà tuyển dụng về một người có bằng thạc sỹ

Do tình hình học cao học hiện nay quá dễ dàng; chính xác là chỉ cần tiền là có thể học và có bằng thạc sỹ. Dốt thì cũng có bằng mà giỏi thì cũng có bằng. Vì vậy người có bằng thạc sỹ trong suy nghĩ của mọi người không thực sự đúng như định nghĩa ban đầu về nó.

Giáo sư ở Việt Nam cũng chưa là gì nói gì tới tiến sỹ với cả thạc sỹ.

Vì vậy nói chung là trong suy nghĩ nhà tuyển dụng, việc có bằng thạc sỹ thường chỉ là tham khảo thêm chứ không phải là yếu tố cần và đủ.

4. Vấn đề tiền:

Học một bằng thạc sỹ mất khoảng từ 200 tới 500 triệu tùy vào trường học, chưa bao gồm chi phí cơ hội cho ít nhất 1,5 năm học. Chi phí quá lớn khi mà lợi ích chưa thấy rõ ràng.

Vì vậy thông thường việc học thạc sỹ tại Việt Nam nói chung hiện nay nếu không phải là sinh viên học tiếp thì trường hợp còn lại là để củng cố vị trí hiện có. Cụ thể người làm vị trí quản lý ở một công ty lớn thấy cần phải học để củng cố vị trí đó hoặc là thăng tiến tiếp. Bằng cấp quan trọng hơn kiến thức thực.

Học thạc sỹ để tìm kiếm cơ hội việc làm tốt hơn, để có kiến thức thực sự là không phổ biến tại Việt nam và thực tế là không phù hợp với tình hình tại Việt Nam hiện nay.

 

Dựa trên suy nghĩ trên có lẽ sẽ chuyển sang tự học. Điểm yếu của tự học có hai điểm:

Thứ nhất việc nghe một người có kinh nghiệm giảng bài nó khác với việc đọc một cuốn sách tĩnh. Kiến thức nghe giảng bao giờ cũng lớn hơn nhiều chục lần.

Thứ hai việc học sẽ tạo dựng thêm quan hệ đối với những học viên cùng học cũng như giảng viên. Trong các quan hệ này ẩn chứa các cơ hội khá lớn.

Hứa hẹn các entry sau sẽ là các nội dung của chương trình Thạc sỹ quản trị kinh doanh như một cách tự học.

Comments

comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here