Có tình sẽ có tiền; có tiền chưa chắc có tình

0
1409
Có tình sẽ có tiền; có tiền chưa chắc có tình
5 (100%) 1 vote

Dạo này ngành y tế bị đập tả tơi, tơi bời hoa lá. Chẳng biết có phải có tổ lái đang định hướng dư luận bằng báo chí nhằm đạt một mục đích nào đó không khi mà mọi thứ xảy ra trùng khớp với kỳ họp quốc hội.

Không riêng gì ngành y tế, ngành nào đụng vào cũng vậy cả thôi. Cùng một bà mẹ cơ chế làm sao con sinh ra khác nhau được.

Đầu tiên hãy nhìn vào đám thượng đế. Các thượng đế nói chung là lúc nào cũng than phiền về chuyện phong bì nhưng tội cũng là do các thượng đế cả. Thử hỏi có thượng đế nào vui được khi không đưa được phong bì, đưa mà người ta không nhận, đặc biệt là với những việc quan trọng như mổ xẻ.

Có những bác sỹ, y tá ban đầu thực sự muốn hết lòng vì bệnh nhân mà không vụ lợi. Nhưng theo thời gian một là lương quá thấp, hai là cơ chế khen thưởng phạt quá tệ, ba là người nhà bệnh nhân cứ nài nỉ đưa và cuối cùng ai cũng thế cả đã biến một bác sỹ hết lòng vì bệnh nhân không vụ lợi sang một bác sỹ cũng hơi hết lòng vì bệnh nhân khi có tiền.

bigstock-Love-Or-Money-1268992

Khi một bác sỹ hay y tá muốn hết lòng vì bệnh nhân nhưng lại nghĩ là có thể bệnh nhân nghĩ là mình đang vòi tiền và vì vậy họ làm với tâm lý gượng gạo, rồi kết quả sẽ không ra gì.

Việc này không khác gì việc biến một người hành động vì động lực nội tại sang một người hành động vì động lực ngoại sinh. Có tiền, có quen ông to thì làm; không tiền, không quen biết, phắn.

Chẳng ngành nào như ngành y tế. Khi người ta khó khăn nhất, dễ cáu bẳn nhất thì mới cần tới mình. Môi trường bệnh viện là môi trường độc hại nhất cả về thể chất lẫn tinh thần. Bạn không thể tỏ ra vui vẻ khi xung quanh bạn ai mặt cũng thiểu lão. Kết quả hoặc là bạn bị stress dẫn tới tâm thần hoặc là bạn phải luyện cho cảm xúc của mình cứng rắn hơn để cảm xúc không bị điều chỉnh theo ngoại cảnh.

Chúng ta cứ bảo bác sỹ vô cảm nhưng cứ thử tưởng tượng bạn đang lên bàn mổ, bác sỹ thì vừa sụt sùi khóc vừa hứa sẽ cố gắng giúp bạn. Giữa bác sỹ đó và một bác sỹ mặt lạnh tanh bạn tin tưởng ai hơn? Kể cả đối với y tá cũng vậy; khi những người làm nghề bị điều chỉnh bởi cảm xúc thì có thể họ tỏ ra nhiệt tình hơn nhưng kết quả công việc chắc chắn sẽ tệ hơn.

Cũng giống như các ngành nghề khác; năng suất lao động trong bệnh viện cũng không khá khẩm hơn mặc dù trông ai cũng bận rộn. Nếu ở bệnh viện nước ngoài, bạn vào viện có thể xử lý nhiều bệnh cùng một lúc nhờ vậy tiết kiệm thời gian điều trị. Còn ở Việt Nam nếu bệnh đó không cấp bách thì xin mời bạn chữa xong bệnh này rồi tới bệnh kia. Thời gian mất có thể gấp vài lần mặc dù tiền viện phí không nhiều nhưng nhân lên từng đấy ngày cộng với các chi phí cơ hội khác thì cũng không rẻ.

Hàng năm, học sinh Việt Nam luôn có thứ hạng cao trong các kỳ thi olympic nhưng giáo dục Việt Nam vẫn bị xếp vào hàng tệ. Y tế cũng vậy cũng có những cá nhân xuất sắc nổi lên, nhất này nhất lọ nhưng ngành y tế nói chung là cũng cùng hạng với giáo dục.

Một bác sỹ nếu phục vụ tốt thì bệnh nhân cũng cố gắng đền đáp, vì bản chất con người khi nhận ơn là muốn được đền đáp bằng được. Nếu bác sỹ hành động vì tình người thì kết quả phục vụ sẽ tốt. Nếu một bác sỹ ngay từ đầu đã nghĩ tới tiền thì tiền cũng sẽ vẫn nhận được nhưng kết quả phục vụ thì tệ hơn là chắc chắn.

Còn các hành động gần đây như vứt xác bệnh nhân, tiêm nhầm thuốc gây chết người, truyền nhầm nhóm máu…đó có phải là do vô cảm không? Không, đó là do nghiệp vụ kém và do người ta ham tiền; hành động vì tiền nên mới vậy. Người ta ham tiền cũng không phải chỉ do lỗi chủ quan của người ta mà do cái cơ chế này nó phải sinh ra người như thế.

Còn hành động nhân bản xét nghiệm lấy tiền bảo hiểm thì sao? xin lỗi chứ nó cũng giống như là doanh nghiệp khai tăng chi phí để trốn thuế. Chẳng có doanh nghiệp hay cái bệnh viện nào trên cái đất nước này mà không làm vậy, chẳng qua là người ta chưa sờ tới mà thôi.

Thế còn báo chí, những người đang ngày đêm phản ánh tiêu cực, giúp cho xã hội trong lành hơn thì sao? Cũng thế cả mà thôi, báo chí là quyền lực thứ 4 sau Lập pháp, Tư pháp và Hành pháp. 3 quyền lực kia còn chịu sự quản lý của nhà nước (mà đáng nhẽ ra phải độc lập); quyền lực thứ 4 cũng chịu đấy nhưng từ lâu đã là bố thiên hạ rồi. Đọc các bài trên mấy tờ báo mạng lá cải mà tức anh ách bởi cái sự kém cỏi về hành văn và sự vụ lợi không giấu diếm cùng một bầy đàn những comment quá nửa là không chịu nghĩ lấy một giây trước khi gõ.

Túm lại không thể có một cái cây có những cành khỏe mạnh khi mà bộ rễ của nó còn yếu. Không nên cứ hơi tí là thốt lên cụm từ “vô cảm”, “bức xúc”; “thảng thốt”, “sốc”, .. tìm cách giải quyết vấn đề mới là việc nên làm.

Comments

comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here