Mạn đàm đầu năm về cuộc sống

0
1884

Con người ta ai cũng một vài lần đặt ra câu hỏi 1.Ta từ đâu tới? 2.Ta tới đây để làm gì và 3.Ta sẽ đi về đâu.

Người sống thực tế hay theo chủ nghĩa duy vật thì cũng chẳng quan tâm lắm mấy câu hỏi và kể cả câu trả lời (nếu có). Triết lý của họ là cứ sống tốt ở hiện tại, cứ lo cho quãng đời trước mắt là ổn.

Người duy tâm thì day dứt và kết cục thường là theo một tôn giáo nào đó. Các tôn giáo sinh ra với các bộ kinh đồ sộ, các nguồn gốc bí hiểm với những vị thánh vừa hư vừa thực nhưng chung quy cũng là để trả lời mấy câu hỏi này; tiếc là đều dựa vào một thế lực nào đó siêu nhiên để giải thích.

Là một người theo chủ nghĩa duy vật tôi nghĩ cuộc đời mỗi người nó cũng giống như cây cỏ, con mèo, con chuột, con gián mà thôi. Nếu bảo là chỉ có con người mới có ý thức, để đặt ra câu hỏi và tìm câu trả lời nguồn gốc của chính mình thì cũng chỉ là duy ý chí. Bản thân các suy nghĩ của chúng ta cũng là các phản ứng hóa học; não của các con vật cũng vận hành theo các phản ứng hóa học. Nhưng vì ta là chính ta nên ta bảo chỉ ta có ý thức; ta đâu là các con vật để mà biết được chúng có ý thức hay không.

Đời người đơn giản là có bắt đầu và có kết thúc; nhưng cũng có thể là có trước khi bắt đầu và có sau khi kết thúc. Nó giống như vũ trụ, ta biết là bắt đầu từ vụ nổ lớn và kết thúc bằng vụ co lớn; nhưng trước vụ nổ thì vũ trụ vẫn cứ tồn tại; không những tồn tại mà còn vô hạn về mọi phía. Chỉ có điều bắt đầu thì là từ khi chưa có gì; kết thúc là không còn gì nên cho dù có trước và có sau thì là một ai đó khác chứ không phải chính ta; cuộc sống của ta cuối cùng đơn giản là gói gọn từ khi sinh ra tới khi chết đi.

Mỗi chúng ta là một cá nhân riêng lẻ nhưng là một thành phần của gia đình, xã hội. Mỗi hành động của chúng ta không chỉ ảnh hưởng tới chính chúng ta mà còn ảnh hưởng tới những người khác. Mục tiêu của đời người hoàn thành hay không do cảm nhận của anh ta; và thể hiện ở bên ngoài lúc nằm xuống người khác nghĩ về anh như thế nào:

– Anh ta là một người có một sự nghiệp lẫy lừng

– Anh ta là một người có cuộc đời sống hết mình

– Anh ta là một người sống vì người khác.

– Anh ta đã làm thay đổi thế giới.

Với nguồn lực thời gian có hạn vì sống cùng lắm tới 100 là cùng 😛 ; với sức khỏe có hạn vì lúc trẻ thì yếu lúc già thì bệnh. Với trí thông minh có ngay từ lúc sinh ra chẳng do ta tự quyết nên chúng ta chỉ giới hạn một số mục tiêu nhất định; càng nhiều mục tiêu càng khó đạt được.

Cơ bản tôi nghĩ mỗi người có 4 mục tiêu lớn phía dưới:

Nguồn lực là có hạn ta không bao giờ có thể thành công được hết; cho dù bạn có là vĩ nhân thì cũng không thể. Nếu ta cứ cố gắng cả 4 một lúc thì nhiều khả năng ta sẽ chỉ đạt được bậc 1 ở tất cả các mục tiêu. Vì vậy chỉ cần đạt được 1 mục tiêu và ở mức trung bình khá các mục tiêu còn lại.

Hạnh phúc là hành trình chứ không phải điểm đến vì vậy thành công là thành công theo tiến trình; các mốc chỉ giúp ta review lại xem ta đã tiến xa tới đâu.

Phải biết mình đang phù hợp với cái gì để mà theo đuổi. Nếu nguồn lực trí tuệ của ta không nhiều thì không nên theo đuổi mục tiêu 3 mà hãy bắt đầu với mục tiêu 4 và 2.

Nếu ta là người của gia đình, thấy hạnh phúc bên gia đình thì nên theo mục tiêu 2 và 4. Thành công không phải là bạn có một chức vụ thật to mà đơn giản là bạn có một gia đình hạnh phúc với những đứa con ngoan

Nếu là người hướng ngoại có thể theo đuổi mục tiêu 1 và 3. Tuy nhiên cũng phải biết dừng lại ở mục tiêu 1; vì nếu ta cứ cố gắng cho những thứ quá xa vời thì ta sẽ đánh mất những thứ bên cạnh ta vì nguồn lực luôn luôn là có hạn.

Mục tiêu gia đình và sự nghiệp cá nhân có mối quan hệ hữu cơ với nhau. Đó là hai nửa của cuộc đời ta. Thông thường người ta thường đạt 1 trong hai sau đó ở mức khá mục tiêu còn lại. Khó có ai thành công 1 mục tiêu sau đó không đạt một tí gì ở mục tiêu còn lại; chắc chỉ có những nhà khoa học xưa xưa suốt ngày cặm cụi trong phòng thí nghiệm.

Mục tiêu đầu tư cho thế hệ sau là mục tiêu đáng theo đuổi vì nó ảnh hưởng tới toàn bộ cuộc đời con cái ta cũng như con cái của con cái ta. Ta với vai trò sinh ra thì còn có vai trò định hướng chúng. Đầu tư thế nào là thành công cũng còn phải bàn dài.

Sự hài lòng là một phần của hạnh phúc; nó là khoản chênh giữa kỳ vọng và thực tế. Vì vậy hãy đặt kỳ vọng càng thấp càng tốt; nhưng đừng thấp tới mức mất hết cả ý chí phấn đấu.

Thời gian là nguồn lực quý giá nhất của chúng ta vì vậy sử dụng thời gian như thế nào quyết định rất lớn tới khả năng thành công của chúng ta. Không thể theo tất; không thể chỉ tập trung vào một cái; rồi thì làm gì, làm như thế nào để đạt mục tiêu…Cơ bản là rất phức tạp; cuộc sống vốn là thế.

Comments

comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here