7 điều cần làm khi mất phương hướng

373
329496
4.6/5 - (43 votes)

Con người chúng ta có khả năng tư duy và có ham muốn đạt được một cái gì đó lớn lao trong cuộc đời. Khi con người cảm thấy mình sẽ chẳng đi tới đâu thì họ sẽ cảm thấy mất đi ý nghĩa của cuộc sống hiện tại, cảm thấy mình đứng ở giữa quảng trường mà không biết mình phải đi về phía nào. Đây là bài viết tôi viết từ 2014 và trải qua gần 30 lần biên tập lại; lần gần nhất là 15/5/2019. Hy vọng bạn có thể tìm thấy con đường cho mình trong quá trình đọc entry rất dài này.

Mục lục:

Khi nào bạn rơi vào trạng thái mất phương hướng?

Sinh viên ra trường, người đang thất nghiệp mất phương hướng nghề nghiệp, không biết mình thích gì, mình muốn gì, đã nỗ lực rất nhiều tìm việc mà không được.

Khi đạt tới một mục tiêu A sau đó không biết sẽ phải đi tới điểm nào tiếp theo. Đừng tưởng chỉ có những người đang gặp khó khăn mới mất phương hướng; ngay cả khi hoàn cảnh đang rất thuận lợi ta vẫn có thể rơi vào trạng thái này. Tôi cam đoan với bạn rằng kể cả bạn có 20 tỷ trong tài khoản, hoàn toàn tự do về tài chính, thì vẫn có thể cảm thấy mất phương hướng.

Khi cảm thấy chán nản do công việc quá nhàm chán muốn có một công việc sôi động, thử thách hơn.

Cảm thấy cuộc sống tẻ nhạt, ngày qua ngày, chẳng có gì mới mẻ. Đây là tâm lý chung của những người làm những công việc có tính lặp đi lặp lại nhàm chán như công nhân ở các khu công nghiệp.

Khi thấy mệt mỏi do công việc quá căng thẳng và muốn có một công việc nhẹ nhàng hơn.

Khi nhìn lại quá khứ và thấy rằng mình chưa làm được điều gì lớn lao trong khi tuổi trẻ đã bay vụt qua. Chưa lập gia đình, chưa có một công việc ổn định, chưa có nhà cửa và hiện chẳng thấy mình có cơ hội nào để thực hiện trong tương lai.

Khi cố gắng hết sức mình nhưng vẫn cứ không đạt được điều mình mong muốn.

Khị  là người tàn tật, không thể làm gì để kiếm được tiền nuôi mình và giúp đỡ những người thân vốn đang ngày càng già yếu đi.

Khi mắc một thứ nghiện nào đó mà nỗ lực nhiều lần vẫn không thể thoát ra được, lúc nào bạn cũng hứa với lòng mình đây là lần cuối để rồi lại tự xỉ vả mình sao không đủ mạnh mẽ.

Khi tức giận với những người đáng nhẽ họ phải hành xử như những gì bạn mong muốn.

Tình hình chính trị rối ren, kinh tế xuống dốc, môi trường ngày càng ô nhiễm, khí hậu ngày càng khắc nghiệt …là tác nhân tạo ra cảm giác mất an toàn từ đó gây ra mầm mống cho sự mất phương hướng.

Tôi nghĩ rằng nguyên nhân thì có nhiều nhưng đều có một điểm chung là cảm thấy rằng mình không biết phải làm gì tiếp theo, không biết mình phải đi về đâu, nỗ lực mà mình đang bỏ ra để làm gì. Tự hỏi cuộc sống chẳng nhẽ lại nhàm chán, trôi qua một cách vô ích vậy sao.

Chúng ta phải làm gì?

1. Hiểu rằng mọi khó khăn rồi sẽ qua

Bạn biết tại sao các tôn giáo ngày càng phát triển cho dù khoa học có tiến bộ tới đâu không? Lý do đơn giản tôn giáo là nơi để cho con người bám víu vào, để họ có niềm tin vào mục đích sống của mình, để họ thấy những khó khăn trở ngại trên đường đời chỉ là những thử thách của đấng tối cao, để họ cảm thấy mình thuộc về một nơi nào đó.

Tôi tin rằng những người theo đạo sẽ ít gặp vấn đề về mặt này hơn. Họ sẽ bận rộn với các buổi cầu nguyện; các mốc thời gian trong năm cầu nguyện. Họ có một đích đến trong cuộc sống tôn giáo của mình; cho dù cuộc sống ngoài tôn giáo của họ rất bình thường.

Phật giáo có khái niệm vô thường; nói rằng mọi thứ không bao giờ tồn tại mãi mãi; kể cả tiêu cực lẫn tích cực. “Mất phương hướng” là một trạng thái cảm xúc xuất phát từ một hiện trạng nào đó và hiện trạng đó sẽ thay đổi theo thời gian hoặc chính cách bạn nghĩ sẽ thay đổi cho dù hoàn cảnh thanh đổi.

Trước đây khi tôi làm nhà nước với mức lương không đủ trả tiền thuê nhà tôi cũng mất phương hướng nghề nghiệp. Nhưng ngay lúc đó tôi cũng đã nghĩ rằng hãy tận hưởng môi trường làm việc không áp lực nhưng cũng rất nhiều cái để học này. Một ngày nào đó tôi sẽ làm một công việc khác, công việc đó chắc chắn sẽ rất vất vả vì vậy hãy cứ hưởng thụ và học nhiều nhất có. Nếu lúc đó tôi luôn ở trong trạng thái lo lắng thì chắc chắn cuộc sống và công việc của tôi sẽ chẳng ra gì. Vấn đề ở đây tôi ý thức được rằng mình phải học hỏi để thoát ra khỏi hiện trạng chứ không phải cứ yên tâm nhàn hạ và mơ về một ngày mình sẽ có được thu nhập tốt.

Khi cảm nhận được điều này chúng ta sẽ có cái tâm bình an hơn. Nhờ vậy suy nghĩ của chúng ta sẽ sáng suốt hơn và ta sẽ không bỏ lỡ thưởng thức những hương vị cuộc sống xung quanh.

Trong quyển “Từ tốt tới vĩ đại” có trình bày về nguyên lý Stockdale. Giống như con người, doanh nghiệp cũng phải đối mặt với những khó khăn để tồn tại và phát triển. Nguyên lý Stockdale phát biểu rằng ” Mọi khó khăn rồi sẽ qua, bạn hãy đối mặt với nó“. Nguyên lý này giúp cho bạn thưởng thức cuộc sống ngay cả những lúc khó khăn nhờ vậy bạn sẽ vượt qua khó khăn với ít mất mát nhất.

Bạn chỉ cần tin rằng một ngày nào đó khó khăn sẽ qua chứ đừng đặt ra một mốc thời gian cụ thể. Có hai người tù, cả hai đều có niềm tin một ngày nào đó sẽ được ra khỏi tù nhưng cách nghĩ của hai người khác nhau. Một người thì chỉ tin rằng một lúc nào đó sẽ được ra và anh ta thoải mái sống trong tù, một người thì đặt ra mốc thời gian là năm sau mình sẽ được ra và mong chờ ngày đó tới nhanh, khi ngày đó tới mà anh ta vẫn không được ra anh ta lại tiếp tục đặt ra mục tiêu năm sau nữa. Dần dần người thứ hai mất dần niềm tin và gục ngã trong khi người thứ nhất vẫn còn nguyên niềm tin.

Nếu giả định rằng người thứ nhất cuối cùng cũng không ra được tù (một kết quả giống người tù thứ 2) nhưng anh ta lại có tiến trình sống thoải mái hơn. Bạn đương nhiên không nên chỉ yên tâm rằng mọi khó khăn sẽ qua và ngồi yên chẳng làm gì cả; suy nghĩ của bạn là vậy để tâm bình an nhưng hành động phải rõ ràng dứt khoát; cần phải có hành động cụ thể. Khác biệt là nếu vừa lo lắng vừa hành động thì bạn sẽ giống như người tù thứ 2; lo lắng và chẳng đi tới đâu.

Chỉ cần có hành động cải thiện hiện trạng thì giống như bạn cho mỗi lần 1 hạt muối vào cái cốc, đến một lúc nào đó bạn sẽ cảm nhận được vị mặn của cốc nước; nếu chẳng làm gì cả thì mình sẽ lệ thuộc vào bên ngoài

Chỉ số vượt khó AQ (P3: Nâng cao năng lực vượt khó)

2. Đừng hướng tới việc tìm sự thỏa mãn nhu cầu từ bên ngoài

Bạn có thấy là cuộc sống càng hiện đại thì để thỏa mãn nhu cầu càng phức tạp hơn không? Hồi xưa làm gì có ô tô, xe máy, điện thoại, …quanh ta cũng toàn người như ta nên ta chẳng có nhu cầu phải sở hữu một cái gì đó thì mới thấy cuộc sống hạnh phúc. Những nhu cầu mà ngày nay vô cùng khó thực hiện như có một môi trường sống nhiều cây xanh, có mảnh vườn trước mặt thì hồi đó phải trả giá rất rẻ, thậm chí miễn phí.

Nhớ hồi còn trẻ trâu; sáng tới trường; chiều chơi quay hoặc gẩy chun. Chỉ cần có vài đứa bạn là có thể chơi với nhau được rồi. Hầu hết mọi thứ giải trí đều miễn phí vì làm gì có nhiều dịch vụ có phí; thậm chí có cũng chẳng có tiền nên bọn trẻ con tự bày ra mà chơi. Tương tự với người lớn, mặt bằng chung của các gia đình là tương đối giống nhau nên ai cũng hài lòng về cuộc sống với những thú vui giải trí miễn phí. Ngày nay từ trẻ con tới người lớn, các trò chơi đều tốn tiền và đề có tiền thì phải làm kiếm tiền.

Ngẫm cái này tôi thấy cũng kỳ quặc; có rất nhiều những nhu cầu có thể thỏa mãn mà không mất đồng nào nhưng con người lại có xu hướng hướng tới những nhu cầu tốn phí, phí càng nhiều họ càng nghĩ rằng mình sẽ được thỏa mãn nhiều hơn. Tôi thấy việc hoàn thành một cự ly chạy marathon hạnh phúc hơn nhiều so với việc có một cái ô tô mới hay theo một tour du lịch châu âu. Càng về già ( :P) tôi càng ý thức được sâu sắc cái này để xa rời những chi phí không cần thiết. Chúng ta luôn có 2 sự lựa chọn; hoặc cầm tay nhau đi dạo vòng quanh hồ hoàn kiếm hoặc vào rạp chiếu phim; uống bia hay nước lọc; quần áo thương hiệu hay đơn giản, ô tô hay xe máy, nghe nhạc ở nhà hay đi xem ca nhạc…

Ta cứ trong vòng luẩn quẩn, kiếm tiền để mua những vật chất bên ngoài với mục đích nhằm thỏa mãn nhu cầu hưởng thụ nhưng vì mải kiếm tiền nên cũng chẳng có thời gian để thưởng thức những vật chất đó. Thế mới có chuyện sắm biệt thư cho osin ở, tới ngày nghỉ lại vác nhau đi resort ở đâu đâu.

Càng hướng ra bên ngoài với mong muốn phải có nó thì mới thấy vui thì càng dễ mất phương hướng. Đừng tìm kiếm sự thỏa mãn từ bên ngoài đặc biệt những thỏa mãn đòi hỏi phải cần tiền. Càng tiêu nhiều bạn càng phải làm nhiều. Trên facebook có rất nhiều người suốt ngày đi chơi; bạn có thể cảm thấy mình thiệt thòi nhưng thề với bạn là ai cũng có vấn đề của riêng mình cả; không ai chẳng có vấn đề gì vì bản thân không có vấn đề gì cũng là có vấn đề.

Mỗi một ham muốn là một mục tiêu, khi không tìm được con đường đi tới mục tiêu ta trở nên mất phương hướng. Ham muốn của bạn càng đơn giản trong thực hiện thì sẽ càng thấy thoải mái và ngày càng trở nên tự tin khi liên tiếp đạt được các mục tiêu đã đề ra.

vietnam-mountain-marathonĐối với những nhu cầu hưởng thụ, hãy cố gắng hướng tới những nhu cầu thỏa mãn với chi phí càng thấp càng tốt. Nỗi sung sướng khi đạt được một cái gì đó bằng nỗ lực của chính mình như hoàn thành cự ly marathon, bơi 5000 m, nâng quả tạ 50 kg, giảm được 3kg trong 1 tháng, đi bộ được 5 vòng quanh hồ Tây,…sâu sắc, dai dẳng hơn nhiều so với việc mua được bộ quần áo mới, sắm được cái xe mới, ăn món ăn ngon hay thậm chí là kiếm được cô bồ mới. Trong quá trình rèn luyện giảm cân hay chạy bộ, bạn sẽ cảm thấy hưởng thụ; còn khi bạn mua một cái áo mới đắt tiền thì kết quả đó tách rời khỏi cái nỗ lực kiếm tiền để mua nó.

Tôi viết entry này vào tháng 6 năm 2014 là thời điểm tôi bắt đầu tập chạy bộ. Tới ngày hôm nay 15/5/2019, tôi đã hoàn thành đầy đủ các các cự ly 21km, 42km, 70km và đang chuẩn bị cho cự ly 100km của giải đua đường núi VMM (giải đua khắc nghiệt nhất Việt Nam). Nếu bạn là bạn của tôi thì bạn sẽ chỉ nhìn thấy kết quả mà không nhìn thấy các nỗ lực tôi đã bỏ ra hàng ngày. Bạn có quyền đặt mục tiêu lớn nhưng không có cái gì đạt được mà không cần nỗ lực liên tục trong một thời gian dài. Và tốt nhất là nỗ lực đó từ chính bản thân bạn.

Bạn không nên chỉ chăm chú cho sự nghiệp mà hãy chăm lo cho cả cuộc sống ngoài công việc; Khi bạn làm tốt một thứ, thì thứ còn lại cũng sẽ làm tốt. Khi bạn cảm thấy tự tin một lĩnh vực, bạn sẽ cảm thấy tự tin lĩnh vực còn lại.  Bạn có thể tham khảo bài viết nhiều view chỉ sau bài viết này :  Luyện Ý Chí

Khi bạn bớt tiêu tiền đi thì bạn cũng bớt áp lực phải kiếm nhiều tiền hơn. Hãy cố gắng kiếm tìm những nhu cầu mà bạn phải nỗ lực để đạt được; tiến trình và kết quả có mối liên kết tới nhau. Kiếm tiền và mua áo đắt tiền, chẳng có liên quan gì tới nhau cả, bạn khổ sở kiếm tiền và tiêu nó trong một nốt nhạc. Bạn sẽ cảm nhận rau tự mình trồng ngon hơn nhiều so với rau mua ngoài chợ vì hiểu được những nỗ lực mà mình bỏ ra để có số rau đó; cũng giống như khi bạn bỏ ra vài tiếng để nấu ăn thì sẽ cảm thấy ngon hơn nhiều so với ăn ngoài hàng (mặc dù xét khách quan thì ngoài hàng ngon hơn nhưng ta thường có cảm xúc mãnh liệt mỗi khi có kết nối giữa nỗ lực và kết quả).

Kinh tế thị trường khiến cho mối liên kết giữa nỗ lực và kết quả ngày càng xa rời nhau. Người ta không còn tự trồng rau để ăn, tự làm ghế để ngồi, tự nấu một bữa ăn, tự làm món quà cho người yêu,…Khi có vấn đề ta có xu hướng mua giải pháp từ bên ngoài ngay cả những thứ bất khả thi như uống thuốc để giảm cân thay vì đổ mồ hôi trền sàn tập để giảm cân. Đúng là có nhiều thứ người khác làm tốt hơn bạn vì vậy hãy dùng thời gian đó để làm thứ giá trị hơn; nhưng đừng quá lạm dụng.

Cái giá phải trả của công nghệ hiện đại

Bây giờ mỗi khi phải ngồi một mình cho dù với mục đích là chờ ai đó hay để thưởng thức một cái gì đó thì theo thói quen bạn sẽ cầm trên tay cái điện thoại. Hồi xưa khi chưa có điện thoại thông minh người ta có thể đọc sách hoặc là ngồi ngẫm nghĩ về sự đời, việc nhắn tin với cái Nokia đen trắng cũng rất thú vị.

Ngày nay ta không có nhiều thời gian trong việc hướng vào bên trong vì vậy ta rất ít hiểu về chính ta, về cái ta thực sự muốn, thực sự ham thích,..Cuộc sống như dòng nước cứ thế cuốn ta đi, rồi bỗng một lúc ta bị rơi vào một vòng xoáy, ta nhanh chóng cảm thấy hoang mang là mình đang ở đâu? mình sẽ đi đâu? rồi thì ta trôi qua chỗ vòng xoáy và lại tiếp tục trôi theo dòng nước. Ta lại quay lại với trạng thái ban đầu và tiếp tục lặp lại ở vòng xoáy tiếp theo.

“Khoảng lặng” giờ đây là nỗi sợ của nhiều người. Bạn thử nhìn lại lần cuối cùng bạn ngồi và không làm gì cả, chỉ chiêm nghiệm về cuộc sống này.

3. Thoát khỏi môi trường làm bạn mất phương hướng

Khi chúng ta mất phương hướng chúng ta có xu hướng tìm tới một nơi yên tĩnh để tự mình suy nghĩ. Các dòng suy nghĩ cứ miên man hết dòng này tới dòng khác nhưng chỉ khiến ta mất phương hướng hơn.

Điều chúng ta cần làm khi mất phương hướng là phải làm khác đi cái chúng ta quen làm. Hãy đi gặp bạn bè, hãy học một khóa học, hãy đọc một cuốn sách, chơi một môn thể thao  yêu thích, tham gia một câu lạc bộ, đi làm từ thiện,…Khi buông lỏng chúng ta sẽ đạt được cái mình muốn.

Tôi có những trải nghiệm thực tế đối với lời khuyên này. Khi bí ý tưởng, khi thấy mình không biết mình muốn gì, phải làm gì thì tốt nhất quên việc đó đi và làm một thứ gì đó khác biệt hẳn. Thứ đó có thể là cố gắng bơi được chục vòng bể bơi, bơi vượt sông, chạy vài chục cây số, có cái bụng 6 múi hay vòng eo con kiến. Khi hành động khác đi ta sẽ tham gia vào môi trường mới, môi trường đó sẽ kích thích những thứ mới tạo ra phản ứng mới mẻ từ ta.

Trong phòng gym tôi hay tập, có một tình huống tôi thấy rõ sự thay đổi của tinh thần thông qua thay đổi về thể chất. Có một cô gái đến phòng gym tập có thuê huấn luyện viên. Tất nhiên ở phòng gym thì thiếu gì con gái nhưng cô này có một đặc điểm là mặc dù trẻ chỉ dưới 27 tuổi nhưng khuôn mặt gày gò khắc khổ và không bao giờ mỉm cười, chắc chắn cuộc sống ngoài phòng gym của cô gái không được tốt lắm. Ngày qua ngày cô ta tới phòng gym và làm theo những gì anh huấn luyện viên bảo như một cái máy vô cảm. Một vài tháng tôi không để ý vì phòng gym rộng, tôi gặp lại thì thấy một con người khác hẳn, khuôn mặt đầy đặn hơn, rạng ngời hơn, dáng đi cũng nhanh nhẹn hơn. Vẫn không cười nhưng tạo một sự cuốn hút từ người khác, không còn cảm giác rằng cuộc sống của cô khổ cực nữa. Tôi thấy rằng tất cả những người đến tập ở phòng gym đều có một sự linh hoạt hơn hẳn so với người không bao giờ tập. Khi họ di chuyển linh hoạt thì chắc chắn công việc họ làm cũng nhanh nhẹn hơn so với những người khác.

Khi mất phương hướng chúng ta có thói quen tìm kiếm những người cũng mất phương hướng như ta. Điều này không sai nhưng không nên lạm dụng. Khi ở bên những người cùng hoàn cảnh ta sẽ cảm thấy đồng cảm nhưng vấn đề sẽ vẫn còn đó, những người cùng hoàn cảnh sẽ không thể giúp ta thoát khỏi tình trạng này. Nếu họ thoát được thì họ đã thoát ra rồi, họ còn ở đó thì có nghĩa là họ vẫn chưa thoát ra được.

Bạn có nhận thấy là khi bạn sống giữa những người thành công bạn sẽ càng dễ mất phương hướng không? Vì đơn giản là bạn mong ước những thành quả mà người khác đang có nhưng lại không biết cách thực hiện do đó bạn mất phương hướng. Mọi thành quả đều phải trả giá; để có thành quả ngày hôm nay thì họ đã bắt đầu từ 5 năm trước rồi. Cứ ở gần họ mãi bạn sẽ cảm thấy sốt ruột thay vì đáng nhẽ đặt mục tiêu 5 năm, bắt đầu và lặng lẽ tiến bước từng ngày.

Tóm lại giống như tập chạy; nếu bạn theo dõi quá trình một người nỗ lực tập chạy, bạn sẽ có cảm hứng từ sự cố gắng của anh ta. Nếu bạn theo dõi một người đã chạy giỏi rồi thì bạn sẽ sốt ruột vì biết bao giờ mới bằng được anh ta. Nếu bạn theo dõi một người lười nhác (giống như bạn) thì chẳng giải quyết được gì cả. Vậy người đã thành đạt là mục tiêu để bạn phấn đấu, người đang nỗ lực thì giúp tạo cảm hứng cho bạn, người lười nhác giúp bạn biết rằng mình đang tiến về phía trước; nhưng cuối cùng thì lập plan chạy và kiên trì theo đuổi plan chạy là do chính bạn; chẳng ai giúp được bạn cả. Cứ ngồi nhìn thằng thành đạt chẳng giúp được gì ngoài sốt ruột; chơi với thằng lười nhác thì hiện trạng mãi cứ vẫn vậy.

4. Có thể ngày mai bạn sẽ chết

Chết là hết, nỗi sợ lớn nhất, chẳng có gì đáng sợ hơn chết. Trong khi bạn đang lo lắng về việc không kiếm được một công việc tốt, không có người yêu, cuộc sống vô vị nhàm chán thì bạn đã bỏ quên một điều rằng chưa chắc bạn đã sống được hết ngày mai.

Mỗi ngày có hàng trăm vụ tai nạn giao thông, một trong những clip mà tôi vô cùng ấn tượng đó là cảnh hai mẹ con đi qua đường; đứa con tung tăng kéo mẹ đi. Một chiếc ô tô con đi tới dừng lại nhường đường nhưng nó lại che khuất tầm nhìn của người mẹ với chiếc xe buýt đang phóng nhanh lên. Chiếc xe đâm vào đứa con bắn ra tới chục mét. Khi xem cảnh này, nếu ở địa vị người mẹ tôi sẽ sẵn sàng đánh đổi mọi thứ mình có bao gồm cả mạng sống để điều đó không xảy ra.

Chỉ một giây thôi, cuộc sống của người mẹ đã chuyển từ thiên đường xuống địa ngục; mà cũng có thể người mẹ sẽ mong ước có lại được cuộc sống mà trước đó bà cho rằng vô vị. Cuộc sống phía trước có rất nhiều sự kiện mà có thể khiến bạn thay đổi hẳn cách nghĩ, cách cảm nhận về hiện trạng; biến hạnh phúc thành khổ đau và ngược lại, biến mất phương hướng thành có phương hướng.

5 hướng để đi tìm mục đích sống

Thật kỳ cục là có người chán cuộc sống tới mức muốn tự tử. Bao nhiêu công cha mẹ nuôi họ thành hình người; có hàng triệu người còn thảm cảnh hơn họ vẫn cứ hiên ngang sống. Thế mà chỉ vì thấy cuộc sống vô vị mất phương hướng mà nghĩ tới tự tử.

Một phương thức rất đơn giản có thể khiến bạn thấy rằng mình vẫn còn hơn rất nhiều đó là vào thăm quan bệnh viện. Hãy tự nhiên vào như là một người nhà bệnh nhân, ngồi tại phòng khám, lân la phòng bệnh,… Nếu như chọn mấy khoa ung bướu thì lý tưởng nhất; bạn sẽ thấy mình quả là may mắn.

Tôi đã từng có lần làm như thế này khi vào viện Bạch Mai và tận mắt chứng kiến cảnh người ta nghe bác sỹ tuyên bố rằng họ bị ung thư. Tôi tin rằng khoảng khắc đó biến đổi hoàn toàn nhận thức của tất cả mọi người có liên quan. Những thứ vô vị trở thành có ý nghĩa; những thứ đau khổ trở thành hưởng thụ. Tất cả những thứ xung quanh vẫn thế nhưng nhận thức thay đổi nên cảm nhận thay đổi 180 độ.

Mấy năm gần đây các trường THPT thành lập các hội nhóm trên facebook, hoạt động rất rôm rả. Như tôi học trung học phổ thông từ 1994 tới 1997 nên thuộc nhóm 94-97. Bên cạnh những tin tức tốt lành thì thỉnh thoảng vẫn có những tin một bạn nào đó mất đi. Ngay giờ họp lớp cũng có tin vài bạn đã ra đi. Cuộc sống rất vô thường, mọi lo lắng sợ hãi sẽ chẳng là gì so với cái chết; đôi khi chỉ cần cùng con lớn lên, đó đã là hạnh phúc rồi, cần gì phải có vài tỷ trong ngân hàng, ngôi nhà to đùng, hay phải làm sếp.

Nếu bạn đang ở độ tuổi dưới 30 thì bạn nên biết rằng sau tuổi 40 là lúc bố mẹ bạn và chính bạn sẽ phải đối mặt với rất nhiều bệnh tật. Bạn sẽ không có nhiều thời gian để còn cảm thấy cuộc sống quá bình lặng nữa. Hoặc nếu không có sự chuẩn bị kỹ đặc biệt là về tài chính hoặc ý chí thì bạn sẽ thấy rất bế tắc.

Bạn hãy ghi nhớ câu mà chắc chắn bạn đã từng nghe “Có nhiều người chỉ đơn giản muốn những thứ mà bạn cho rằng đương nhiên mình phải có.”

Đọc thêm bài Trải nghiệm ở bệnh viện ( đây là một trong các bài viết yêu thích nhất của tôi)

5. Tìm tới những người có thể tư vấn

Việc bạn đang gặp phải chắc chắn là việc mà có ai đó đã trải qua. Một cái nhìn khách quan bên ngoài sẽ cho bạn tiếng nói khách quan. Người đầu tiên bạn có thể xin tư vấn chính là bố mẹ của bạn. Họ có tình yêu thương đối với bạn và họ có sự trải nghiệm cuộc sống hơn bạn ít nhất 20 năm. Bố mẹ của lứa tuổi 9X và 10X bây giờ hầu hết đều có tri thức đủ để hướng dẫn con mình.

mat phuong huong trong cuoc song

Tuy nhiên thông thường thì ta luôn có xu hướng muốn giấu đi những khó khăn mà ta gặp phải. Vẻ bên ngoài của chúng ta vẫn rất tốt nhưng bên trong ẩn chứa nhiều vấn đề. Ta có thể lựa chọn phương án đọc về các cuộc đời tự thuật của các danh nhân, nhà chính trị để xem có thể học hỏi được gì không. Những bài viết kiểu này có rất nhiều, cả sách in lẫn trên mạng.

Điều tuyệt vời nhất lúc này là tìm được người giàu kinh nghiệm. Tâm lý chung của con người là thích được dạy dỗ người khác nên đừng ngại hỏi, họ sẽ trả lời nhiệt tình hơn là bạn có thể tưởng tượng.

” Muốn khuyên một ai đó” là bản năng của con người vì khiến cho người đưa ra lời khuyên thấy được rằng mình quan trọng. Bạn hỏi 10 người thì chắc chắn 10 người sẽ không tiếc thời gian để khuyên bạn; lời khuyên có ích tới đâu sẽ phụ thuộc vào năng lực của họ. Vấn đề của bạn là chọn đúng người đủ “năng lực” chứ không phải sợ họ không đồng ý khuyên khi bạn hỏi. Người đủ năng lực tốt nhất là người đã trải qua những khó khăn giống bạn và hiện trạng của anh ta rất tốt. Anh ta sẽ nhanh chóng hiểu hoàn cảnh của bạn để đưa ra lời khuyên hữu ích.

6. Dự phòng trước một ngày nào đó bạn sẽ mất phương hướng

Tất cả các vấn đề về nghề nghiệp, cuộc sống thực ra đều có thể dự đoán trước. Việc bạn cần làm là đừng để cho nó xảy ra hoặc lên kế hoạch hành động sẽ làm gì khi nó xảy ra. Nếu cẩn thận suy nghĩ bạn sẽ thấy “cảm giác mất phương hướng” nó có một quy luật rõ ràng; trong những hoàn cảnh tình huống đặc thù thì nó sẽ xuất hiện.

Bạn có thể làm cuộc sống trở nên thú vị hơn nếu tìm cho mình các thú vui lành mạnh, đặc biệt là các thú vui bạn có thể thực hiện dễ dàng như đọc truyện, nghe nhạc, chạy bộ, thiền,… Nếu bạn làm cho mình bận rộn bạn sẽ không có thời gian để mà thấy nó nhàm chán. Cuộc sống cần phải đa dạng, bạn đi trên nhiều chân để khi một chân đau bạn vẫn còn có chân khác chống đỡ. Nếu cuộc sống của bạn chỉ xoay quanh công việc thì khi công việc có vấn đề thì bạn sẽ không biết bám vào đâu; tương tự nếu cuộc sống của của bạn chỉ là chơi thì chơi mãi rồi một lúc cũng chán.

thu nhap va chi tieuTrong công việc hay ngoài công việc, điểm chung mà chúng ta phải hướng tới đó là gia tăng năng lực bản thân, không được dừng lại. Cho dù đó có là chơi như đá bóng chẳng hạn thì chơi đó cũng phải có xu hướng ngày một giỏi hơn.

Rất nhiều các vấn đề của chúng ta đang gặp liên quan tới Tiền. Nếu như thu nhập của bạn phụ thuộc vào sức khỏe thì đồ thị thu nhập của cuộc đời ta là một hình sin có đỉnh ở đầu đó vào năm cuối 30 tuổi. Nếu thu nhập của bạn phụ thuộc vào tri thức thì đồ thị thông thường vẫn cứ hình sin nhưng đỉnh thu nhập vào khoảng gần 40 nhưng đỉnh sẽ cao hơn so với thu nhập phụ thuộc vào sức khỏe.

Thông thường chúng ta có xu hướng thu nhập bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu nên khi đồ thị thu nhập tới đỉnh thì chi phí của ta cũng sát con số đó mà không có tích lũy. Thế là khi hình sin đi xuống thì ta bắt đầu gặp các vấn đề về tiền bạc. Tiền bạc liên đới trực tiếp tới công việc, cuộc sống gia đình,…-> bạn phải có tích lũy nếu muốn tránh vấn đề trong tương lai. Nhưng nhớ rằng tiền không bao giờ là đủ và ngay cả khi bạn thừa tiền thì bạn vẫn có thể mất phương hướng với những thứ mà nhiều tiền không giải quyết được.

Chiến lược tài chính cá nhân

Đam mê

Điều quan trọng nhất giúp bạn không bị rơi vào trạng thái chán nản là bạn phải đam mê một cái gì đó. Bạn có thể biến đam mê thành tiền nhưng hầu hết trường hợp chúng ta không kiếm được tiền với việc đam mê. Ví dụ bạn có thể thích bóng đá, chạy bộ, bơi lội, bóng bàn, tennis, chơi với con,…

Đam mê giúp bạn loại bỏ các khoảng thời gian trống khiến bạn không còn thời gian nghĩ ngợi lung tung nữa, giúp bạn thấy cuộc sống có ý nghĩa. Tuy nhiên đam mê phải đẩy bạn về phía trước; nếu đam mê kéo lùi bạn kiểu như đá bóng xong thì vào quán nhậu tới 12 giờ đêm về thì phải dừng lại.

Hoàn thiện bản thân (P6: Hiểu đúng về đam mê để không mắc sai lầm)

7. Dành cho những ai sắp ra trường hay thất nghiệp

Công việc dù sao cũng chiếm 1/3 cuộc đời vì vậy cảm nhận của bạn về công việc sẽ quyết định rất nhiều tới chất lượng sống của bạn.

Tìm được công việc mà mình yêu thích tất nhiên là tuyệt vời rồi. Ví dụ như anh nghiện game thì thích làm test game; anh thích bơi lội thích làm huấn luyện viên bơi lội, anh thích vẽ tranh muốn vẽ tranh bán được tiền, anh thích hát thì làm ca sỹ, anh thích đi du lịch muốn làm hướng dẫn viên, ….

Nhưng nói chung giữa làm chơi và làm ăn tiền là cả một khoảng cách lớn. Làm chơi thì với tâm thế thoải mái nhưng làm để ăn tiền thì bạn phải có được các kết quả xuất sắc. Muốn có kết quả xuất sắc thì phải nỗ lực bất chấp việc thích hay không thích. Dần dần thì bạn sẽ chán cái việc mà trước đó bạn vẫn nghĩ rằng mình thích.

Phương án an toàn không phải là chọn việc mình thích mà chọn việc mình có thể làm giỏi nhất. Làm giỏi sẽ dẫn tới thích còn thích chưa chắc đã dẫn tới làm giỏi. Muốn biết mình giỏi cái gì thì tự vấn lại trong quá khứ khi làm một việc gì mà bạn thấy quên đi thời gian, cảm thấy tự tin, bạn tự cảm thấy mình đã làm tốt hơn những người khác.

Hoàn thiện bản thân (P10: Theo đuổi việc gia tăng khả năng tạo ra giá trị)

Cái giỏi một nghề nào đó phụ thuộc vào 1. Tố chất khi sinh ra; 2. Học hỏi ở nhà trường 3. Môi trường sống và 4.Tự học.

Có những yếu tố nằm ngoài khả năng can thiệp của bạn như 1 và 3 nhưng có những yếu tố bạn có thể tự chủ được đó là 2 và 4, đặc biệt là 4. Nếu bạn chuyên tâm nghiên cứu một nghề nào đó một cách chăm chỉ thì bạn sẽ giỏi còn nếu bạn không có khả năng tự học thì đành phải phụ thuộc vào 3 yếu tố đầu.

Ở cái xã hội này nếu bạn giỏi bất cứ cái gì cho dù có kỳ cục nhất thì cũng đều có thể kiếm ra tiền cả. Cái làm đòn bẩy mà ai cũng phải học đó là Quản trị kinh doanh, quản trị kinh doanh sẽ giúp biến các thế mạnh của bạn thành tiền. Chính do vậy khi bạn mất phương hướng không biết nên học gì thì tốt nhất nên chọn môn học này.

Tuy nhiên nhiều khi ta vấp ngay phải rào cản đầu tiên là xin vào một vị trí mà mình có thể làm giỏi, đại loại chưa có cơ hội chứng minh rằng mình giỏi. Rất nhiều than thở đều xuất phát từ việc không kiếm được việc làm cho dù có là việc không phải mình yêu thích.

Đúng là hiện nay tổng cầu đang giảm sút khiến cho cầu lao động giảm. Cầu giảm thì đương nhiên kiếm việc sẽ khó khăn rồi. Đó cũng là thiệt thòi cho những người đang có nhu cầu tìm việc ở giai đoạn này.

Lời khuyên khi gặp tình huống này là phải kiếm cho mình một việc bất kỳ mà công việc đó có cơ hội tiếp xúc với công việc mình ao ước càng gần càng tốt. Ví dụ như nếu ham thích kinh doanh nhưng phỏng vấn mãi không được thì cứ xin vào làm nhân viên kỹ thuật hay nhân viên hành chính.

Cân bằng giữa công việc và cuộc sống

Mô típ chung của nhiều người là quá thiên về một cái gì đó. Người thì thích chơi mà ít đầu tư cho học tập và công việc; tới một lúc nào đó ngoảnh lại thấy mình chưa có gì. Người thì chúi mũi vào học tập, công việc; tới một lúc thấy mình chưa hưởng thụ được gì.

Trong mỗi giai đoạn cuộc sống do đặc điểm sinh học và môi trường ta phải ưu tiên cho một cái gì đó nhưng nguyên tắc là phải cân bằng được ba thứ Công việc – Gia đình – Sở thích cá nhân. Chỉ cần một cái thất bại thì cho dù hai cái kia thành công cũng khiến ta chán nản.

Kinh tế học (P12: Thất nghiệp)

Trong trường hợp bạn đã có công việc nhưng lại bế tắc trong việc thăng tiến để có chức vụ và thu nhập cao hơn

Các công ty có những môi trường làm việc rất khác nhau vì vậy việc vào làm ở một công ty mà thuận lợi cho việc thăng tiến thì là điều may mắn của bạn. Công ty càng to thì việc thăng tiến sẽ chỉ dành cho những người rất giỏi, công ty càng nhỏ thì cơ hội thăng tiến sẽ thuận lợi hơn.

Nếu như không thăng tiến được ở công ty bạn đang làm thì đừng vội nghĩ tới việc nhảy việc, cần phải tìm hiểu nguyên nhân cụ thể của việc không thăng tiến là gì:

1. Nếu như nguyên nhân xuất phát từ năng lực của bản thân thì việc nhảy sang công ty tương đương hoặc to hơn sẽ không giải quyết được vấn đề. Biện pháp là nhảy sang công ty nhỏ hơn hoặc nỗ lực ở chính công ty hiện tại.

2. Nếu như nguyên nhân xuất phát từ chủ quan người lãnh đạo không nhìn nhận được hết năng lực của bạn thì nếu như đã check đi check lại đảm bảo đúng vì lý do này thì đúng là nên chuyển sang công ty khác.

3. Nếu như nguyên nhân xuất phát từ quy mô công ty quá nhỏ, không có chỗ cho bạn thăng tiến cao hơn thì đừng vội nhảy sang công ty khác ngay. Bạn phải đánh giá đúng thực lực của mình, nhiều người quá đề cao mình đến khi sang công ty khác lại bị tụt lùi về đường sự nghiệp. Sau khi đánh giá đúng yêu cầu đòi hỏi của công ty sẽ sang, lúc đó hẵng sang; chú ý là đừng dại thấy họ lôi kéo mà nhảy sang, ăn thua nhau vẫn là công việc thực tế bạn làm sau này ra sao.

4. Nếu như nguyên nhân xuất phát từ công ty quá lớn, đòi hỏi các vị trí quá cao khiến bạn không thể với tới và cũng không thể học hỏi gì thêm thì nên chuyển việc. Các công ty lớn thường có những quy trình rõ ràng thích hợp cho việc học hỏi theo chiều sâu mà không thích hợp học hỏi về chiều rộng. Ăn thua nhau là thu nhập của bạn bao nhiêu và trong bao lâu vì vậy đừng quan trọng hóa việc công ty to hay công ty nhỏ.

5. Nếu công việc khiến bản thân nhàm chán thì nên chuyển nếu như bạn không ngại thử thách với cái mới. Hoặc có thể tìm hiểu các vị trí khác trong chính công ty bạn đang làm vì việc chuyển sang công ty khác thường bạn sẽ làm đúng vị trí bạn đang làm, và làm một thời gian bạn lại sẽ thấy nhàm chán.

Một số dấu hiệu chung để biết mình đang ở trình độ nào.

Việc tự đánh giá năng lực và khả năng thăng tiến của mình trong công ty tương đối khó do bị yếu tố chủ quan chi phối. Tôi tóm tắt ngắn gọn vài ý:

Trong công ty nào cũng có 4 cấp độ chính là Quản lý cấp cao, quản lý cấp trung, nhân viên key và nhân viên bình thường. Bạn tự xác định bạn xứng đáng với vị trí nào thông qua đánh giá như sau:

Nhân viên thường: trình độ bạn ở nhân viên thường và bạn xứng đáng tiếp tục làm nhân viên nếu như bạn có một số đặc điểm sau:

+ Mong hết giờ làm để còn về.

+ Chỉ cố gắng làm cho xong công việc mà mình được giao. Không quan tâm tới người khác đang làm gì và làm như thế nào.

+ Không đọc một quyển sách nào hay tham gia bất cứ khóa học nào trong vòng 6 tháng trở lại đây.

+ Làm một cách làm cũ với những công việc giống nhau, không bao giờ nghĩ tới cách làm khác.

+ Phải có người nhắc mới làm. Khi gặp vấn đề hỏi ngay cấp quản lý mà không tự mình tìm tòi câu trả lời. Bảo A chỉ biết A mà không nghĩ tới những thứ xung quanh.

Đừng nhầm giữa bận rộn với hiệu quả. Bạn có thể rất bận rộn nhưng nguyên nhân do năng suất lao động thấp chứ không phải bạn làm nhiều mà không ai đánh giá.

Nhân viên key: Bạn là nhân viên có tiềm năng trở thành quản lý cấp trung khi bạn có các dấu hiệu sau:

+ Làm tốt công việc được giao. Khi gặp khó khăn tự tìm ra phương án giải quyết.

+ Đặt kết quả công việc lên trên hết; sẵn sàng làm công việc của người khác nếu như thấy có dấu hiệu kết quả không đạt.

+ Cố gắng làm nhanh hơn, chất lượng hơn ở các công việc lặp đi lặp lại.

+ Ít nhất 2 tháng đọc một cuốn sách liên quan tới chuyên môn công việc.

+ Sẵn sàng nhận trách nhiệm về mình ngay cả khi mình không hoàn toàn là nguyên nhân.

+ Giỏi chuyên môn nhất trong phòng.

Quản lý cấp trung: bạn xứng đáng ở trên đe dưới búa nếu có một số dấu hiệu sau:

+ Biết rõ công việc của phòng mình bao gồm những gì và phải làm như thế nào.

+ Am hiểu đặc điểm mạnh yếu của từng nhân viên.

+ Hiểu rõ chiến lược công ty (nếu có).

+ Là chuyên gia ở lĩnh vực được phân công.

+ Luôn giữ trạng thái trầm ổn cho dù có bất cứ rủi ro nào xảy ra. Điều này thể hiện khả năng làm chủ vấn đề của người quản lý. Một người quản lý lúc nào cũng cuống lên là do anh ta không làm chủ được vấn đề.

+ Luôn suy nghĩ làm sao sắp xếp, tổ chức nhân sự để công việc được tiến hành hiệu quả nhất.

+ Nhận trách nhiệm cho tất cả vấn đề xảy ra trong phòng mình.

Quản lý cấp cao: bạn là quản lý cấp cao có khả năng lèo lái con tàu tới đích nếu có một số đặc điểm chính sau:

+ Biết rõ công ty sẽ đi về đâu và đi như thế nào.

+ Khả năng dẫn dắt quản lý cấp trung để thực hiện tốt công việc ngay cả khi mình không biết công việc đó phải làm thế nào.

+ Định hướng thỏa mãn khách hàng mạnh.

+ Trạng thái tinh thần bình tĩnh, làm chủ được cảm xúc.

+ Quản lý thời gian cực tốt.

+ Tư duy hạch toán, hiểu rõ thế nào là hiệu quả.

+ Am hiểu ngành hàng mình đang kinh doanh

+ Có khả năng lôi cuốn người khác

Nếu bạn tự thấy mình xứng đáng ở một cấp bậc cao hơn mà mãi không được cất nhắc thì chắc chắn là có một nguyên nhân nào đó đòi hỏi phải tìm cho ra. Nếu bạn từ bỏ việc tìm kiếm nguyên nhân thì sẽ gặp lại tình huống đó ở một công ty khác.

7 nguyên nhân dẫn tới nghỉ việc

Viết nhật ký

Viết Nhật ký

Cảm xúc của chúng ta luôn biến đổi từ trạng thái này sang trạng thái khác tùy thuộc vào môi trường và suy nghĩ của ta. Lúc có thể rất buồn lúc bạn có thể rất hào hứng, lúc có thể cảm thấy chán đời mất phương hướng, lúc có thể nhìn rõ cái mình mong muốn và con đường đi.

Viết nhật ký ghi lại các cảm nhận hàng ngày là việc rất nên làm. Nó giúp chúng ta năm việc:

1. Nhìn thấy được tính chu kỳ của cảm xúc

Chu kỳ cảm xúc lặp lại theo ngày, theo tuần, theo tháng, theo năm. Một phần nguyên nhân do hoàn cảnh bên ngoài thay đổi cũng có tính chu kỳ, một phần vì đó đã thành thói quen của chúng ta có tính lặp đi lặp lại.

2. Nhìn thấy cách xử lý của của chúng ta ở mỗi trạng thái cảm xúc.

Khi nhìn về một cảm xúc tiêu cực trong quá khứ bạn sẽ quan sát được chính bạn với tâm thế của người ngoài cuộc. Bạn thấy rằng bạn đã vượt qua những cảm xúc đó bằng cách có khi là chẳng làm gì cả.

3. Nhìn thấy tính vô thường của cuộc sống

Nếu bạn là người có thói quen viết nhật ký thì giờ đây có thể bạn đang xem lại những dòng cảm xúc của mình cách đây cả chục năm. Bạn sẽ thấy sao lúc đó bạn lại có những cảm xúc hết sức buồn cười như vậy. Và dám chắc chục năm nữa khi nhìn lại những dòng cảm xúc hiện thời bạn sẽ thấy vấn đề bạn gặp thật sự đơn giản.

4. Tính “khổ” của triết lý phật giáo

Bạn sẽ thấy những kỳ nghỉ trôi qua bao gồm nghỉ tết, đi chơi xa,…cũng đã là quá khứ. Bạn sẽ hình dung lại cảm xúc lúc đó với đôi chút tiếc nuối.

Đa phần khi trong lòng ta có nhiều suy nghĩ ta mới viết nhật ký vì vậy mà đa phần các sự kiện trong đó là những sự kiện buồn, nhưng là những sự kiện đã qua.

5. Học hỏi những sai lầm đã qua

Cuộc sống ai chẳng có những lúc suy nghĩ hành động nông nổi bồng bột, ta chẳng phải ngoại lệ. Vấn đề chính yếu là ta biết rằng ta đã sai, biết được chuỗi suy nghĩ và hành động dẫn ta tới cái sai đó.

Nhiều chính trị gia, các doanh nhân cuối đời viết hồi ký cũng là để nhìn lại mình.

 

Bạn có thể dùng nhật ký dạng truyền thống nhưng tốt nhất thì nên viết nhật ký trực tuyến vì nó sẽ giúp bạn tra cứu và viết bất cứ lúc nào. WordPress là một lựa chọn tốt vì nó lựa chọn quyền truy cập để chỉ có mình bạn có thể sử dụng.

 

Phải làm gì khi ta cảm thấy bất lực trước cuộc sống (Đọc tham khảo thêm)

Bất lực trước cuộc sống

Đôi khi trong cuộc sống ta gặp những sự kiện tưởng như không thể vượt qua được. Những sự kiện ta tưởng rằng chỉ có trên báo, trong các bộ phim hay các cuốn tiểu thuyết. Trong những sự kiện này có những sự kiện không thể dự báo và cũng có những sự kiện có thể dự báo nhưng ta không nghĩ rằng nó có thể xảy ra cho chính ta.

Sự lạc lõng

Con người ta từ khi sinh ra, lớn lên, trưởng thành, già cỗi và chết đi; mỗi giai đoạn đều tương ứng với những trạng thái cảm xúc khác nhau và đòi hỏi theo chuẩn mực xã hội khác nhau.

– Bằng tuổi này các bạn tôi đã có một gia đình êm ấm.

– Bằng tuổi này các bạn của tôi đã thành đạt trong sự nghiệp.

– Bằng tuổi này mà tôi chưa có công việc ổn định.

– Tôi đã chuyển qua nhiều công việc từ khi ra trường nhưng không có việc nào tôi thích và tôi giỏi. Vì vậy, đến giờ tôi cũng không có kinh nghiệm gì chuyên sâu.

– 40 tuổi và công ty phá sản, tôi hiện không có công việc gì.

– Dường như tôi đã lãng phí cuộc sống này.

– Tôi có cả một gia đình đằng sau, tôi rất lo lắng nếu tôi gặp bất cứ vấn đề gì.

…….

Những suy nghĩ này ai trong đời cũng sẽ phải đối mặt. Câu hỏi lớn câu hỏi nhỏ, rất nhiều các câu hỏi. Không ai trong chúng ta là hoàn mỹ, mạnh tất cả mọi mặt, có tất cả mọi thứ. Cuộc sống rất công bằng, anh có cái này hơn người khác thì cái khác anh phải yếu hơn người khác.

Do vậy mọi so sánh đều là khập khiễng. Bạn sẽ lấy chuẩn mực gì để so sánh với chính mình? bất cứ ai bạn chọn, bao gồm có là Bin Gate đi chăng nữa thì nếu liệt kê tất cả mọi thứ ra mà so sánh thì cũng khó mà biết ai hơn ai. Bạn hay so sánh những tiêu chí mà bạn cho rằng quan trọng, nhưng người khác nhau thì những điều quan trọng cũng khác nhau.

Có một khẩu hiệu thế này ” I’m not perfect, but I’m limited edition”. Bạn biết đấy, các phiên bản giới hạn chẳng phải xuất sắc nhưng vì số lượng có hạn nên nó đắt.

Giả sử bạn trở nên giàu có sau một thời gian gian dài miệt mài phấn đấu. Trong quãng thời gian này bạn nhìn những người chẳng có ý chí phấn đấu với dấu hỏi to . Tới một lúc nào đó khi đã đủ già, bạn nhận ra hình như mình đã không bằng họ, dường như họ mới thực sự đang sống, còn bạn thì hình như đã không coi trọng đúng cái cần coi trọng.

Những điều xã hội nói, những lời khuyên của người bạn, những gì cha ông truyền lại, những gì bố mẹ bạn nói, kinh nghiệm sống bạn đã trải qua,… Mọi thứ đều chỉ là những chủ quan của các góc nhìn khác nhau. Chừng nào bạn còn cảm thấy hài lòng với cuộc sống thì đó là bạn đang sống đúng.

Thời gian là hữu hạn, cân bằng giữa ba lĩnh vực : 1. Công việc, 2. Gia Đình, 3. Cá nhân. Làm sao cho 3 thứ đó hài hòa với nhau, bạn không cảm thấy mình phải hy sinh bất cứ lĩnh vực nào để làm tốt lĩnh vực nào. Đừng nghĩ tôi cố gắng vất vả làm việc để lo cho gia đình hay tôi phải lo cho gia đình nên không có khoảng trời riêng. Những thứ đến với bạn, bạn cho là trách nhiệm cũng đúng mà cho đó là phần thưởng cũng chẳng sai. Chỉ là cách nghĩ mà thôi.

Riêng về khái niệm “thành đạt trong công việc”, tôi nghĩ ai trong chúng ta chẳng muốn có địa vị, có nhiều tiền. Thật không may là cuộc sống có vẻ cũng không thực sự công bằng lắm trong lĩnh vực này. “Thành đạt trong công việc” phải hội tụ quá nhiều yếu tố. Hồi xưa vác cần câu ra sông, vác nỏ lên rừng là có cái ăn. Ngày nay thứ gì cũng phải mua, theo đuổi sự thỏa mãn dường như không có điểm dừng.

Nếu như ta thấy rằng ta không có duyên lắm với công việc thì hãy ưu ái cho 2 lĩnh vực còn lại. Chịu khó kìm nén những ham muốn mua sắm xuống, hãy nghĩ rằng người có nhà to mong có nhà to hơn; người có xe đẹp mong có xe đẹp hơn; người có điện thoại xịn mong có điện thoại xịn hơn. Bạn chỉ cần cố gắng hài lòng với cái bạn đang có là đủ.

Hoàn thiện bản thân ( P12: Trở thành nhà lãnh đạo)

Làm gì khi gặp nghịch cảnh (29/11/2014)

Làm gì khi gặp nghịch cảnh

Dân số Việt Nam có khoảng 80 triệu người, mỗi ngày có khoảng 3000 người chết đi và cũng có khoảng hơn 3000 người sinh ra. Trong 3000 người chết đi đó số lượng không phải chết già không nhỏ. Mỗi ngày cũng có khoảng 1000 các vụ tai nạn khác nhau để lại thương tích vĩnh viễn cho nhiều người.

Xác suất trên tổng 80 triệu người rất nhỏ vì vậy cuộc sống đa số là trôi qua êm đềm. Nhưng cuộc sống khó ai biết trước, một nghịch cảnh nào đó có thể xảy ra với bạn. Với vai trò là người trong cuộc tôi nghĩ có mấy ý sau:

Tâm lý của người gặp nghịch cảnh:

– Khi đã vượt qua giai đoạn đổ lỗi, tới giai đoạn chấp nhận thì người đó vẫn có gì đó không cam tâm. Tại sao điều đó lại xảy ra với tôi. Giá điều đó không xảy ra thì cuộc sống của tôi chắc sẽ tuyệt vời.

– Tâm lý muốn được người khác thương xót: Hãy nhìn tôi này, tôi có đáng thương không, hãy an ủi tôi, giúp đỡ tôi.

– Tâm lý phó mặc, buông xuôi: người đó giữ tâm trạng buồn bã cả ngày, không thiết bất cứ thứ gì chủ yếu là ngủ và ngồi im lặng.

– Tâm lý tìm tới chỗ dựa phật giáo: Đạo phật sẽ lý giải theo cái cách mà người đó cảm thấy an ủi. Nghịch cảnh xảy ra giúp người đó trả một món nợ trong quá khứ, hãy chịu khó cúng vái thành tâm mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp.

– Tâm lý xa lánh mọi người: Nếu nghịch cảnh cướp đi một thế mạnh nào đó mà mọi người đều công nhận trước đó thì chắc chắn 100% họ sẽ không muốn gặp bạn bè nữa, trừ những người bạn vô cùng thân thiết, thực sự hiểu họ.

Tâm lý sẽ dẫn tới hành động : Co cụm, xa lánh mọi người, không thiết làm gì, ủ rũ buồn bã. Khi gặp nghịch cảnh, người đó có xu hướng suy nghĩ cực đoan mà ít nhìn trên nhiều mặt.

Có một trường hợp thực tế như thế này:

Hai vợ chồng mới cưới nhau được khoảng 1 năm. Trong một lần hai vợ chồng đi xe máy trên đường, do sự bất cẩn của người chồng nên xe bị đổ. Người vợ bị chấn thương dẫn tới liệt toàn thân.

Thời điểm ban đầu tâm lý người chồng là hối lỗi và anh ta chăm sóc người vợ tận tình. Người vợ lúc đó rơi vào trạng thái của một người gặp nghịch cảnh. Người chồng khi chăm sóc người vợ, cảm thấy hối lỗi nhưng vẫn mong chờ sự biết ơn của người vợ nhưng không có dấu hiệu nào từ người vợ chứng tỏ điều đó.

Thời gian qua đi, cảm giác tội lỗi phai nhạt dần đã không thắng được sự vất vả về cả tinh thần lẫn vật chất khi chăm sóc người vợ. Người chồng bỏ đi.

Nếu là người ngoài chúng ta chỉ nhìn thấy việc người chồng nhẫn tâm bỏ rơi vợ trong lúc khó khăn. Nhưng lỗi ở đây một phần phải tính tới cho người vợ. Người vợ suy nghĩ rằng người chồng phải chăm sóc mình vì vậy không quan tâm tới tâm lý của người chồng.

Bạn là người gặp nghịch cảnh hay là người thân của người gặp nghịch cảnh thì phải hiểu rõ diễn biến tâm lý của cả hai đối tượng này:

4 giai đoạn tâm lý của người gặp nghịch cảnh:

Sốc: Khi mới xảy ra thường không hiểu hết hậu quả trong khi còn nhiều thứ khác phải quan tâm như mạng sống và đau đớn. Đầu óc lúc này thường trống rỗng.

Không chấp nhận nghịch cảnh: hoảng loạn, hối tiếc, giá như, buồn bã, khóc lóc, im lặng, đập phá.

– Chấp nhận nghịch cảnh: mọi thứ không thể thay đổi, phải đương đầu với hiện tại, bắt đầu nhìn xung quanh, nói nhiều hơn.

– Tìm giải pháp: phải làm thế nào để giảm bớt hậu quả của nghịch cảnh.

4 giai đoạn tâm lý của người thân:

– Sốc: tập trung vào cứu chữa miễn là sống, không để ý tới hậu quả khác.

– Không chấp nhận nghịch cảnh: Đổ lỗi cho người gặp nghịch cảnh, cho người gây ra nghịch cảnh. Giá như cô ta không làm thế này, không làm thế kia thì nghịch cảnh đã không xảy ra.

– Chấp nhận nghịch cảnh: đấu tranh tâm lý và đưa ra quyết định.

– Tìm giải pháp: làm sao để giảm bớt hậu quả.

Cả hai đối tượng cùng qua 4 bước nhưng 4 bước của người thân diễn ra nhanh hơn trong khi của người gặp nghịch cảnh diễn ra rất chậm. Khi người thân chuyển sang bước tìm giải pháp thì có khi người gặp nghịch cảnh vẫn đang ở bước 2. Điều này làm cho cả hai cùng mệt mỏi và chán nản.

Nhiệm vụ của người thân là phải nhận biết được các giai đoạn tất yếu phải diễn ra của người gặp nghịch cảnh để thông cảm giúp họ vượt qua nhanh thay vì oán trách. Nhiệm vụ của người gặp nghịch cảnh là phải suy nghĩ tới tâm lý của người thân để cố gắng vượt qua tới bước tìm giải pháp.

Khi gặp nghịch cảnh từ nhỏ tới lớn, chúng ta phải càng sớm chuyển sang giai đoạn tìm giải pháp càng tốt. Tìm giải pháp mới giải quyết được vấn đề; oán trách, đau đớn không giải quyết được gì cả.

Chỉ số vượt khó AQ (P1: Bỏ cuộc, cắm trại và leo núi)

Không tìm được việc làm như ý

Không tìm được việc làm như ý

Không cần bàn tới các chỉ số vĩ mô, chỉ cần nhìn xung quan thì chúng ta cũng thấy là để kiếm được việc làm ưng ý không phải đơn giản. Một phần đến từ sự dư thừa lao động, một phần đến từ số DN phá sản hàng năm.

Nhưng vấn đề là giữa cầu lao động và cung lao động cũng vẫn không khớp nhau. Ví dụ như công ty tôi, 5 năm qua luôn ở tình trạng thiếu hụt lao động do không tuyển dụng được. Tại sao lại có sự mâu thuẫn như vậy, chẳng nhẽ trong rất nhiều các ứng viên ngoài kia không ai có thể đáp ứng được yêu cầu?

Tôi nghĩ có mấy điểm sau phải suy nghĩ:

1. Ứng viên quá tự mãn hoặc quá tự ti

Tự mãn là việc ứng viên coi trọng một số yếu tố năng lực nào đó của mình là cao cấp và phải được trả tương xứng. Điều này không có gì sai cả nhưng những ứng viên này đa phần lại thiếu nền tảng trong khi mọi thứ phải bắt nguồn từ nền tảng.

Đòi hỏi quá cao trong khi không đủ năng lực đáp ứng nên công ty cũng không tuyển dụng được.

Muốn giải quyết điều này thì ứng viên phải hạ thấp sự tự tin của mình xuống để tìm hiểu thực sự thì cái gì mà tất cả các nhà tuyển dụng đang cần.

Quá tự ti thì ngược lại. Ứng viên có thể tìm được công việc cho mình nhưng thường dưới mức khả năng. Khi đó anh ta sẽ không gặp thử thách nào đáng kể vì vậy sẽ không học hỏi được gì nhiều trong quá trình làm việc. Tới một lúc không thể học hỏi gì được nữa thì cũng gặp khó khăn trong việc tìm việc tốt hơn.

Như vậy, ứng viên phải nghiêm túc hiểu rõ mình đang ở đâu; nhu cầu của các công ty như thế nào.

Tham khảo bài 5 kỹ năng nào là quan trọng nhất ?

3. Tại sao ứng viên và nhà tuyển dụng không gặp được nhau?

Vì những thứ nhà tuyển dụng cho là quan trọng thì ứng viên không có. Ứng viên thường cho rằng những điểm A,B,C nào đó là quan trọng vì vậy cố gắng hướng vào để rèn luyện, để có được nó. Nhà tuyển dụng lại hướng vào tìm hiểu xem ứng viên có sở hữu yếu tố D,E,F nào đó hay không. Hai nhóm yếu tố này lệch nhau.

Cái A,B,C của ứng viên thường là hướng vào chuyên môn công việc cụ thể, có nghĩa là hướng vào kiến thức, kỹ năng. Các nhà tuyển dụng lại coi các yếu tố về thái độ là quan trọng. Kỹ năng, kiến thức có thiếu thì bổ sung dễ dàng, còn thái độ mà thiếu cho dù ít thì cũng không thể đào tạo được.

Một số thái độ quan trọng mà bạn phải rèn luyện để sở hữu nó:

– Thái độ học hỏi không ngừng:

+Không bao giờ khẳng định rằng mình là người giỏi, là người biết tất cả mọi thứ, có thể giải quyết mọi thứ, có thể làm mọi thứ,…..

+ Ai cũng có thể dạy mình cho dù có là bà quét rác. Ở người đối diện luôn luôn có một cái gì đó để ta học, miễn là bạn mở lòng mình.

+ Tự điều chỉnh mình để thích nghi.

– Kiên trì:

Cho dù bạn có dốt nhưng nếu có đức tính kiên trì thì vẫn cứ hơn đứa thông minh mà không có đức tính này.

– Không ngại khó khăn:

Tham khảo loại bài về 7 thói quen của người thành đạt thói quen thứ 8.

Khó khăn chỉ là khái niệm tương đối. Bạn vượt qua nó thì bạn sẽ học hỏi được nhiều thứ.

Về kỹ năng thì tôi cho là quan trọng nhất vẫn là kỹ năng tư duy logic. Rèn luyện cái này sẽ là chìa khóa để bạn mở ra những thứ khác.

Khi bạn kinh qua nhiều công việc thì nhà tuyển dụng sẽ xem xét tới kỹ năng mà bạn sở hữu. Các kiến thức mà bạn có rồi nó sẽ vô giá trị theo năm tháng, chỉ có kỹ năng là còn ở lại. Khi phỏng vấn đừng ham nói nhiều để thể hiện hiểu biết của mình, phải lắng nghe rõ họ hỏi gì và chỉ trả lời ngắn gọn đủ ý của họ.

2. Phải chấp nhận những thứ ngoài mong muốn, ngoài kế hoạch

Trong cuộc sống, công việc ta thường có một mong muốn nào đó. Ví dụ mong được ngủ muộn, được đi lang thang, được uống cafe, được tự do thời gian không bị bó buộc, được làm theo cách mà mình thích,….

Khi đã làm trong công ty thì ta phải tuân theo một quy củ của công ty, phải chịu sự quản lý của người quản lý. Có những thứ sẽ làm ta hài lòng cũng có những thứ không được như mong muốn của ta.

Bạn thậm chí rơi vào sự bất mãn, chán nản vì những thứ xảy ra không được như mong muốn.

Giải pháp ở đây là bạn phải chấp nhận những thứ đó. Phải điều chỉnh cảm xúc của mình, giữ sao cho bình lặng.

 

Giải quyết tận gốc của vấn đề 3/4/2015

Nhận thức

Tất cả những thứ bạn nhận được ngày hôm nay đều gián tiếp hay trực tiếp bắt nguồn từ suy nghĩ và hành động của bạn trong quá khứ. Tìm cách giải quyết vấn để hiện tại là xử lý phần ngọn, lâu dài phải giải quyết gốc rễ của vấn đề.

Tất cả hành động bạn làm đều xuất phát từ suy nghĩ vì vậy thay đổi cách nghĩ chính là thay đổi tận gốc vấn đề. Người ta gọi đó là thay đổi Nhận thức.

1. Thay đổi nhận thức là gì?

Hầu hết các hoạt động chúng ta làm ngày hôm nay đều giống ngày hôm qua, không giống về nội dung thì cũng giống về bản chất.

Hầu hết các phản ứng của bạn khi tiếp nhận thông tin của ngày hôm nay cũng giống ngày hôm qua, cho dù nội dung tin khác nhau nhưng nó cùng tạo cho bạn những hướng suy nghĩ giống nhau.

Hầu hết những cảm xúc mà bạn đang có cũng giống với những cảm xúc của ngày hôm qua khi ở trong cùng một hoàn cảnh tương tự nhau.

Rồi bỗng nhiên vào một ngày đẹp trời, một sự kiện nào đó khiến bạn thay đổi hẳn cách bạn nghĩ, cách bạn hành động, cách bạn cảm xúc. Đó gọi là thay đổi nhận thức.

Thay đổi nhận thức bản chất là  thay đổi cách nghĩ, thay đổi cái cách mà bạn suy nghĩ về những sự vật, hiện tượng khách quan bên ngoài.

2. Thay đổi nhận thức là tốt hay xấu?

Thay đổi cách nghĩ, cách hàng động, cách cảm xúc thì bạn sẽ nhận được những kết quả khác với cái bạn vẫn thường nhận. Nếu kết quả là tốt hơn thì thay đổi nhận thức là đúng; nếu kết quả là xấu đi thì thay đổi nhận thức là không đúng. Tất nhiên là tốt lên hay xấu đi phải có một quá trình đủ dài để đánh giá.

Vì vậy, thay đổi nhận thức không phải luôn đồng nghĩa với tích cực. Để chỉ rõ là theo hướng tích cực người ta thường dùng cụm từ “Nâng cao nhận thức”

3. Khi nào nên thay đổi nhận thức?

Khi bạn thấy kết quả bạn nhận được không được như kỳ vọng. Thậm chí ngay cả khi bạn không biết mình muốn gì, làm gì tiếp theo thì đó cũng là lúc bạn cần phải thay đổi một cái gì đó trong nhận thức.

4. Thay đổi nhận thức, dễ hay khó?

Nếu đơn giản là ai đó chỉ cho bạn là bạn nên bỏ một nhận thức nào đó và thay bằng một nhận thức nào đó thì vấn đề đơn giản quá. Công việc đầu tiên để làm bất cứ điều gì đó là nâng cao nhận thức, từ vĩ mô như xóa đói giảm nghèo, phòng chống AIDS, bảo vệ môi trường tới những thứ tầm trung như tái cấu trúc công ty và cái bé tí tẹo là tuân thủ giờ giấc, đi tè đúng chỗ, xếp hàng.

Chúng ta luôn cố gắng bảo vệ nhận thức của mình vì vậy để gỡ nó ra, cài cái khác vào thì đòi hỏi một “sự kiện”

5. Sao không thay đổi những thứ xung quanh mà lại thay đổi chính mình?

Để thay đổi kết quả nhận được hoặc là bạn thay đổi những thứ xung quanh hoặc là thay đổi chính mình. Hai việc này, việc nào dễ hơn? Thay đổi chính mình. Chắc bạn đã nghe câu “Đừng cố gắng thay đổi thế giới, hãy thay đổi mình, thế giới sẽ thay đổi theo”

6. Sự kiện giúp thay đổi nhận thức là gì?

Một cú sốc:

Nếu bạn hàng ngày nhận được kết quả giống nhau có khi bạn thấy rằng mọi thứ đang rất tốt vì vậy không có lý gì bạn phải thay đổi. Bỗng một cú sốc nào đó xảy ra vượt xa những gì bạn có thể tưởng tượng kiểu như một vụ tai nạn, ly dị, bị đuổi việc, thằng bạn thân nhất ngủ với vợ mình,…

Một người mà bạn tin tưởng

Mức độ niềm tin vào một ai đó sẽ quyết định mức độ bạn tin những lời khuyên mà họ đưa ra. Mỗi người quanh ta đều có một tài khoản niềm tin trong suy nghĩ của bạn. Người có tài khoản lớn, người có tài khoản nhỏ. Tài khoản càng lớn thì bạn càng tin tưởng những gì anh ta nói và hành động.

Vượt quá kỳ vọng

Nếu trưởng phòng khuyên bạn có khi bạn còn chẳng buồn nghe nhưng cứ thử Tổng giám đốc, người mà ở tít trên cao, gặp bạn và bảo bạn rằng bạn nên thay đổi thái độ về cái này cái kia thì chắc bạn sẽ tin ngay.

Một người có kinh nghiệm

Nếu một người đã phải trả giá vì một nhận thức sai lầm khuyên bạn rằng nhận thức bạn đang nắm giữ sẽ dẫn bạn tới kết cục như ông ta thì bạn sẽ tin hơn là một đứa trẻ hơn bạn chục tuổi bảo bạn không nên có thái độ thế này thế kia.

Bạn là người cởi mở và biết lắng nghe

Bảo thủ là rào cản lớn nhất. Vì cứ khư khư cho rằng ta đúng nên bạn sẽ không chịu lắng nghe lời khuyên của người khác.

Tự cao tự đại là kẻ thù lớn thứ hai. Vì cho rằng ta giỏi nên không cần phải nghe lời người khác.

Một người biết lắng nghe sẽ tiếp nhận được những phản hồi đúng để từ đó tự nhận thức rằng nhận thức của mình có đúng không, có cần thay đổi gì không. Anh ta sẵn sàng thay đổi nếu thấy rằng mình cần phải thay đổi.

Người không biết lắng nghe có một dấu hiệu dễ nhận thấy là hay cắt ngang lời của bạn, họ trả lời còn trước khi bạn kết thúc câu hỏi muốn hỏi.

Giọt nước cuối cùng làm tràn ly

Thực chất là cứ mỗi một tác động đều có ảnh hưởng tới bạn. Có thể cái sự kiện đó rất bình thường như khi bạn đang đọc sách, tham gia một khóa học, trò chuyện cùng bạn bè; nhưng vì nó là giọt nước cuối cùng nên nước đã tràn ra khỏi ly.

7. Một nhận thức sẽ vô giá trị khi đã quá muộn

Nhận thức lớn nhất là khi sắp từ giã cõi đời ta nhìn lại và thấy rằng ta đã lãng phí cuộc sống của mình. Ta nhận ra rằng đáng nhẽ ta nên sống chậm hơn, nên dành thời gian cho người thân nhiều hơn, nên tiết kiệm thời gian hơn, nên tận dụng những cơ hội tốt hơn, nên đối xử với người khác thân thiện hơn,….

Ở mức thấp hơn là ngay lúc này ta nhìn về quá khứ thấy cũng ối thứ đáng nhẽ ta có thể làm khác đi nếu làm lại.

2 nhận thức trên thường đã quá muộn để thay đổi. Sẽ là tốt hơn nếu ta thay đổi nhận thức khi còn chưa muộn.

8. Những nhận thức sau bạn nên sở hữu:

– Tự chịu trách nhiệm về đời mình: nó đơn giản với những người đã sở hữu nhận thức này nhưng vô cùng khó với những người còn lại. Chỉ khi ta tự chịu trách nhiệm về đời mình ta mới có cơ hội để thay đổi nó. Hệ quả của nhận thức này:

+ Chủ động trong mọi thứ

+ Không để người khác quyết định thay mình

+ Dễ dàng nói ‘không”

+ Có ý thức hoàn thiện bản thân

+ Không mắc lại lỗi lầm cũ vì không đổ lỗi cho người khác.

– Cứ cho đi sẽ nhận lại nhiều hơn: Tâm lý chung là hãy trả cho tôi phần thưởng thì tôi sẽ làm việc đó. Chưa bắt tay vào làm ta đã cân đo đong đếm xem mình được lợi gì, thiệt gì. Người không có nhận thức này thường chối bỏ trách nhiệm. Hệ quả của nhận thức này:

+ Nhiệt tình trong công việc

+ Thể hiện là người có trách nhiệm. Làm việc hết mình, cho ra những kết quả tốt hơn những người khác.

– Hiểu quy luật nhân quả: Cứ gieo những điều tốt bạn sẽ nhận được những điều tốt bằng cách này hay cách khác. Người hiểu quy luật này không bao giờ thậm chí trong cả suy nghĩ mong muốn được trả ơn cho một hành động tốt nào đó.  Hệ quả của nhận thức này:

+ Suy nghĩ kỹ trước mỗi hành động.

+ Chủ động tạo ra những nhân tốt.

+ Có ý thức hạn chế những nhân xấu.

– Thời gian là hữu hạn: Nếu thời gian là vô hạn thì bạn có thể làm bất cứ việc gì cho dù là san bằng một ngọn núi bằng tay không hay là một mình lấp biển. Hệ quả của nhận thức này:

+ Có ý thức tăng hiệu suất làm việc để có thể tạo nhiều giá trị hơn.

+ Sử dụng thời gian hiệu quả hơn.

+ Rất ít khi bị stress.

+ Có ý thức tìm ra cái gì là quan trọng để dành thời gian nhiều hơn.

– Học là công việc cả đời: Hoặc bạn phải trả giá để có kinh nghiệm hoặc là bạn chủ động học hỏi để không phải trả giá. Học phải mang lại kiến thức thực để tạo ra giá trị thực. Hệ quả của nhận thức này:

+ Đi vào thực chất của việc học mà không ham tấm bằng hay chứng chỉ.

+ Chịu khó đọc sách

+ Luôn rút kinh nghiệm và muốn làm tốt hơn ở những lần sau.

+ Ham muốn cải tiến, tìm ra cách làm mới.

– Hiểu về nguyên tắc quả trứng và con gà: quả trứng là giá trị được tạo ra, con gà thì đẻ ra trứng. Nếu không chịu chăm con gà mà chỉ nhăm nhăm muốn có nhiều trứng thì lâu dài sẽ ít trứng dần. Ví dụ:

+ Năng lực của bạn là con gà, giá trị bạn tạo ra thông qua lao động là quả trứng.

+ Doanh thu là quả trứng. Năng lực cạnh tranh của công ty là con gà,

+ Thành quả mối quan hệ hợp tác là quả trứng. Niềm tin với nhau của mọi người trong nhóm là con gà.

– Sức khỏe là quan trọng: Sức khỏe cũng như thời gian là hai nguồn lực mà khi sinh ra hầu hết chúng ta có như nhau. Lúc trẻ bạn nghĩ rằng sức khỏe của mình là vô biên, vì vậy bạn không chăm chút nó. Giống như một cái xe không chịu bảo dưỡng định kỳ, bạn sẽ phải trả giá rất đắt nếu không chăm chút cho sức khỏe. Hệ quả của nhận thức này:

+ Chăm tập thể dục, thể thao

+ Quan tâm tới hình thể và vẻ bên ngoài.

+ Biết giữ gìn sức khỏe: không rượu chè, thức khuya dậy sớm,…

Nhận thức gia đình là quan trọng: Gia đình ở với bạn cả đời mà đôi khi bạn còn lo cho người ngoài, dành thời gian cho họ còn hơn cả cho gia đình. Hệ quả của nhận thức này:

+ Biết cân bằng giữa công việc và cuộc sống

+ Có một cuộc sống gia đình hạnh phúc.

 

Trên đây là một số nhận thức tôi nghĩ là chúng ta nên sở hữu. Chắc chắn phải có những nhận thức quan trọng khác, tôi sẽ bổ sung dần. Hy vọng rằng phần nhỏ này sẽ giúp cho bạn ít nhất là có ý niệm về điều này.

Tham khảo thêm loạt entry Tư duy logic để hiểu hơn về đoạn này

Chỉ số vượt khó AQ (P4: 5 cấp độ tạo dựng thói quen)

Bạn đang chới với trên dòng nước, lúc này bạn vớ tất cả mọi thứ xung quanh với mong muốn để mình nổi lên. Trường hợp này cũng vậy, khi mất phương hướng ta rất dễ bám víu vào những thứ không thực sự giúp ta.

Do vậy, phải hết sức tỉnh táo vào lúc này. Thà bạn không làm gì cả còn hơn là bạn làm những thứ không đúng. Trạng thái của bạn là trạng thái thuộc về cảm xúc, chỉ khi nào bạn chế ngự được cảm xúc thì bạn mới có thể bình tĩnh tìm nối thoát cho mình.

 

Bạn sẽ ngạc nhiên là entry này sao mà dài thế. Lần đầu tiên viết nó không dài thế đâu, tôi bổ sung chỉnh sửa nó cho tới nay đã gần 30 lần. Rất nhiều phần trong entry này tôi không đi vào chi tiết vì nó đã chi tiết ở một số entry nào đó rồi. Dù sao thì một phương thuốc không thể chữa bách bệnh, viết nhiều hy vọng sẽ giúp được nhiều người hơn là viết ít. Tôi cũng hy vọng rằng bạn nào đã đã đọc tới dòng này hãy dành thời gian suy nghĩ và biến nó thành hành động, cuối cùng thì chỉ có hành động mới mang lại kết quả cụ thể.

Chủ đề riêng về nghề nghiệp: https://chienluocsong.com/7-nguyen-nhan-dan-toi-nghi-viec/

Kiểm soát cảm xúc sợ hãi, nguồn gốc của mọi nỗi lo: https://chienluocsong.com/hoan-thien-ban-than-p11-kiem-soat-cam-xuc-so-hai/

 

Có nên học cao học ?

Mất phương hướng trong tình yêu và gia đình

Comments

comments

373 COMMENTS

  1. Chào anh, em năm nay 29t. Tình cờ đọc được bài viết của anh, Tình hình hiện tại của em hiện đang bế tắc trong con đường sự nghiệp của mình. Ngay từ nhỏ, khả năng học hiểu của em đã kém kiến thức nền, em tốt nghiệp đại học văn lang chuyên ngành kiến trúc, nhưng ra trường vì không giỏi chuyên ngành, nên em rẽ qua và xin làm nhân viên kinh doanh nội thất. Công việc cũng khá phù hợp với em trong khoảng thời gian đầu với 1 số ít kinh nghiệm, sau một thời gian em được cất nhắc bổ nhiệm lên cấp bậc quản lý, em đã không hoàn thành tốt, và dần dần không thích nghi và tập trung công việc nữa, tình tình em cộc cằn ngay với cả khách, kịp với công việc nữa, cuộc sống nội tâm lúc đó của em rối rắm, có 1 thời điểm em chợt giật mình nhận ra mình đã 29t và lúc ấy em không nghĩ mình có thể gắn bó thêm và quyết định xin nghỉ ( ra rủ bạn bè mở cty thiết kế để làm riêng) nhưng đó chỉ là suy nghĩ của em, và thực tế bạn bè giờ các bạn cũng đã có con đường riêng cho mình, và cũng tự thực thấy năng lực của em cũng không đủ để mở cty, em gắn bó cty 4 năm ( là người làm lâu và kỳ cựu nhất khi cty thành lập cho đến trước khi em nghỉ trước tết 2022). ( trước giờ em sống mà không đặt có mục tiêu cụ thể cứ ngày trôi qua ngày, hiện tại em thấy em thấy mình bị bạn bè cùng trang đang bỏ lại, em hoang mang thời điểm 3 tháng đổ lại đây không thể nào ngủ được), hiện tại qua tết vào lại SG em cũng đang xin làm lại cho 1 cty nội thất cũng vị trí tương tự là nhân viện kinh doanh nội thất, đã đi làm hơn 1 tháng 1 tuần rồi, nhưng vì lúc mới vô, em vẫn còn nhớ và cảm thấy tiếc nuối quãng thời gian ở cty cũ đã không nỗ lực để cải thiện năng lực quãng thời gian đã lãng phí trước đây, mà hiện tại còn tệ hơn, thái độ em tệ hại, đi làm ở cty mới nhưng em không tập trung vào công việc và làm việc cty, cởi mở hòa nhập với mọi người, em có thái độ không chịu làm quen và hòa nhập công việc tại đây, hiện tại em không biết tình hình của em có thể thay đổi được như thế nào không nữa, mỗi ngày em sống chẳng biết mình để làm gì, em không biết nên cố gắng cải thiện tình hình tại đây với mọi người không hay từ bỏ, em cũng khá thích ngành nội thất, rất mong nhận được lời khuyên từ anh

    • cảm ơn em đã chia sẻ. Anh nghĩ là mỗi người ở mỗi thời điểm đều có cơ hội và thách thức. Khi ta bi quan ta sẽ không thể nhìn thấy cơ hội ở hiện tại (để nắm bắt) mà chỉ nhìn thấy cơ hội ở quá khứ (không thể thay đổi). Rõ ràng bài toán của em chỉ có thể giải bằng cách quên quá khứ đi mà tập trung vào hiện tại, tìm kiếm cơ hội trong hiện tại, nắm bắt cơ hội trong hiện tại.
      Công ty em đang làm chỉ quan tâm những gì em làm ở hiện tại, họ không là em nên không thể hiểu quá khứ của em. Nếu em mang lại giá trị cho họ, em sẽ có cơ hội; nếu em không mang lại giá trị cho họ, em sẽ bị đào thải. Và như vậy em sẽ mãi trong cái vòng luẩn quân thêm nhiều năm nữa. Tóm lại, cố gắng tập trung vào công việc hiện tại, vẫn việc mà em đã học và đã quen làm cũng như vẫn còn yêu thích.
      Chúc em thành công!

  2. Một ngày cảm thấy mất phương hướng, tình cờ đọc được bài viết của anh, em cảm thấy rất bổ ích. Năm nay em chuẩn bị bước sang tuổi 27, tốt nghiệp thạc sĩ ngành khoa học máy tính bên Hàn Quốc, về nước và làm trong môi trường nhà nước đã được gần một năm. Hiện nay em cảm thấy rất mông lung. Trước khi vào làm nhà nước là em đã xác định mình sẽ phải bỏ ra vài năm, không màng tới vấn đề tài chính (thu nhập hiện tại rất thấp), để làm bước đệm phát triển sự nghiệp. Tuy nhiên cho đến thời điểm hiện tại, em đang không biết mình có nên từ bỏ để ra ngoài kiếm một công việc với mức lương thỏa mãn nhu cầu trước mắt, hay chấp nhận mạo hiểm để đầu tư cho tương lai (cũng chưa chắc chắn là sẽ thành công, cơ hội chỉ là 50/50). Rất mong nhận được lời chia sẻ từ anh. Em xin cảm ơn.

  3. Chào anh Dũng! Chúc anh thật nhiều sức khỏe và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.

    Em lang thang trên mạng thì câu trả lời thì tìm được anh. Em năm nay 28 tuổi, đã có gia đình và một cô con gái tuổi. Trước đây em học QTKD trong TPHCM, làm việc về bán hàng được 1,5 năm thì trở về quê để làm việc trong một công ty cổ phần nhà nước, với tư tưởng “ổn định” công ăn việc làm. Công ty này làm về lĩnh vực sản xuất ván dùng để trang trí nội thất, em làm nhân viên kinh doanh. Công việc của em là làm việc với khách hàng, thỉnh thoảng đi công tác HN, HCM để gặp khách hàng và chăm sóc khách hàng. Em luôn cố gắng hoàn thành các công việc mà sếp giao, luôn chăm chỉ làm việc hơn những đồng nghiệp khác một cách trách nhiệm. Có thể do em trẻ hơn, năng động hơn, luôn tìm tòi cách để hoàn thành một số công việc mà các anh chị thâm niên nhưng không làm được.

    Tuy nhiên, sau một thời gian tấm 2 năm làm việc trong môi trường này, em nhận ra rằng mọi thứ đều đã được xếp đặt, các chức vụ quản lý đều được cơ cấu theo “bộ sậu” của sếp Tổng. Và cho dù cố gắng đến mấy đi nữa thì cũng không có cơ hội để thăng tiến. Trong công ty toàn là con cháu các sếp, và những người này chẳng làm gì cả, trong khi có những người làm việc cật lực nhưng cuối tháng vẫn lãnh lương như nhau. Và sự “ổn định” này cũng không ổn chút nào, bởi mỗi tháng chỉ tấm 6 triệu thì không đủ chi tiêu khi em đã có gia đình. Em không còn hứng thú, động lực làm việc. Mỗi ngày trước khi lên công ty, em đều có cảm giác chán nản, không muốn làm việc.

    Vì vậy, sau một thời gian đắn đo, em đã xin nghỉ trước Tết (tính ra em đã làm ở đây đã được 3,5 năm).
    Hiện tại, em đang ở nhà. Dù 28 tuổi, nhưng thực sự em vẫn chưa biết mình thích làm điều gì, đam mê cái gì, dù khá năng động, hay tìm tòi nhưng cứ mỗi thứ biết một ít chứ không thực sự có chuyên môn sâu, không biết điểm mạnh của bản thân…Với kinh nghiệm hiện tại, em có thể xin các công việc về chuyên môn bán hàng, kinh doanh nhưng làm những công việc đó lương không cao lắm nên em không có động lực làm việc.

    Hiện tại, em cảm thấy khá bế tắc và mất phương hướng trong những năm tháng tới, không biết mình nên làm gì, mình phù hợp với công việc nào, mình đam mê điều gì… Em có tìm một số hướng để phát triển trong tương lai, các mô hình khởi nghiệp, những tấm gương thành công nhưng cũng chưa biết hướng nào phù hợp. Bao nhiêu câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu em, thực sự em mất phương hướng, tâm trạng lo âu, rối bời.

    Mong anh cho em lời khuyên để em có thể tìm thấy ánh sáng (chứ giờ em thấy tối tăm quá).

    Em cám ơn anh!

    • Em cũng thông tin thêm với anh ah, em xuất thân từ gia đình trung bình, không dư dả gì. Hiện tại tài chính của em cũng vậy nên khá áp lực về cơm áo gạo tiền. Em cần tìm hướng đi đúng để thay đổi cuộc đời, để gia đình được sung túc hơn. Em biết ca em hơi khó ah, nhưng cũng mong một lời khuyên từ anh. Em cám ơn anh!

      • Dear em;
        Môi trường nhà nước hầu hết là vậy, năng lực và thăng tiền, thu nhập là hai vệc không hoàn toàn liên kết nhau.
        Đối với tình huống của em trước mắt; em cần có thu nhập và tránh được áp lực khi nghỉ việc. Vì vậy cần nhanh chóng chọn 1 việc nào đó (có thể có được và gần với chuyên môn cùng sở thích mình nhiều nhất có thể).
        Em tham khảo bài này nhé, kéo tới đoạn cuối: https://chienluocsong.com/kinh-te-hoc-p12-that-nghiep/

        • Vâng anh, cám ơn anh đã cho em lời khuyên. Em sẽ tham khảo thêm những bài viết của anh để có hướng đi phù hợp trong thời gian tới. Cám ơn anh Dũng nhiều.

  4. Dear Anh.
    Cám ơn anh đã có những bài viết cực kì hữu ích cho em.
    Thực lòng tình trạng hiện tại em khá bế tắc :(. Em cũng không biết mình nên thế nào.
    Em vừa mới vào Sg được 2 tháng với công việc mới và mức lương tạm ổn. Tuy nhiên sau 2 tháng làm việc em cảm thấy không ổn và không phù hợp với văn hoá tại môi trường mới em đã xin nghỉ việc tại đây. Bây giờ nghĩ lại em không biết liệu mình quyết định nam tiến có phải là sai lầm không? Trong khi công việc cũ tại Hà Nội rất tốt, mức lương khá, em có bạn bè, mối quan hệ. Dường như tại Hà Nội em không phải bận tâm tới bất cứ chuyện gì. Nhưng khi vào SG em cảm thấy vô cùng lạc lõng, không một người thân, người bạn, rồi người mình tin tưởng nhất lại không giống như mình nghĩ. Em không biết rồi mình sẽ ra sao! Hiện tại em đã apply pv một số nơi nhưng vẫn chưa có feedback gì về kết quả; em có ý định quay trở lại công ty cũ nhưng các vị trí trống đều đã tìm được người phù hợp. Dường như mọi cánh cửa đã đóng lại với em lúc này.

    • Dear em;
      Rõ ràng là em không tự nhiên vào MN khi mọi thứ ở MB đều ổn. Phải có một số lý do nào đó. Nếu sau một thời gian ở MN mà em thấy rằng các lý do đó không còn hợp lý nữa thì lại quay lại MB. Dù sao ở MB mình có các điều kiện sẵn có nhất định để tìm việc. Nếu lý do đó vẫn còn đủ sức mạnh giữ em lại MN thì tiếp tục tìm việc; và làm việc đó đủ lâu để hiểu phong cách làm việc MN.

      Nếu thấy rằng vào MN là một sai lầm thì nên trở về MB luôn; đừng dây dưa dẫn tới cơ sở MB mai một trong khi MN lại chưa kịp xây dựng. Còn nếu đã quyết tâm ở lại thì quyết liệt hơn; sau một thời gian nữa mọi thứ sẽ ổn thôi; mới vào 2 tháng mọi thứ đều bỡ ngỡ, tâm trạng bất an là bình thường.

      VD

      • Dear Anh.
        Thực ra em thích cs trong Sg hơn, cs dễ chịu hơn, nhiều cơ hội hơn.
        Nhưng vấn đề lớn nhất bây h đối với em là công việc. Mọi công việc trong này đều đòi hỏi có mối quan hệ với khách hàng sẵn, hiểu về địa bàn – sg là nơi làm việc mới với em nên điều này khó.
        Mới ra tết công việc chưa nhiều – ngành của em hẹp lại – cơ hội lại càng hẹp hơn. Dù quay lại HN hay ở Sg thì em vẫn cần tìm việc.
        Nên em quyết sẽ ở lại đây.
        Thời gian tới trong khi chờ đợi em sẽ đi học thêm một số khoá học và dành thời gian cho bản thân nhiều hơn.
        Cám ơn anh nhiều ah.

  5. Em chào anh, hiện tại em cũng đang rơi vào giai đoạn khủng hoảng, mất định hướng, loay hoay mãi mà không thoát ra được, mong là anh sẽ đọc và cho em lời khuyên.
    Em là nữ, SV năm 4 ngành điện tử viễn thông, em tự thấy lực học của mình khá ổn nhưng yếu về sự tư duy sáng tạo, linh hoạt nhạy bén. Em không thích ngành học của mình và đã chuyển hướng học lập trình web cách đây 3 tháng, dù lúc đầu rất ham thích, nhưng sau 2 tháng em cũng bỏ cuộc.
    Em nhận ra từ đầu năm đến giờ em đã có nhiều quyết định bồng bột, bản thân không có sự phát triển nào, em bỏ dở rất nhiều cơ hội: Bỏ dở việc học lập trình, viện lý do để nghỉ làm thêm, bỏ ngang việc đăng ký học tiếng nhật dù em rất muốn học, bỏ làm trợ giảng lớp học cho trẻ em, làm CTV quản lý giấy tờ…em luôn tìm ra lý do để thuyết phục mình từ bỏ. Em đã rất tệ, đạp đổ mọi kỳ vọng của mọi người, em đánh mất nhiều mối quan hệ.
    Chỉ 1 năm nữa là ra trường nhưng Em không biết mình là ai? Không biết mình thích gì? Giá trị của mình là gì? Mình có sở trường gì? Mình sẽ làm gì sau này? Em thấy sợ phải ra trường, em tránh gặp người quen, sợ người ta sẽ hỏi em đang làm gì, học gì, sắp tới định làm gì. Em cảm thấy mình thật vô dụng. Đúng lúc đó em lại gặp một số vấn đề không vui trong các mối quan hệ và trong gia đình nên càng áp lực, hay suy nghĩ và mông lung hơn.
    Em đã về quê nghỉ hè hơn 1 tháng, không có công việc gì, mỗi ngày em chỉ đọc sách, tìm đọc các bài viết trên mạng để tìm hiểu bản thân mình, mong tìm ra vấn đề và giải quyết nó, nhưng dù đã vạch ra nguyên nhân, các việc cần thay đổi… em vẫn không thực hiện và cải thiện được gì.
    Em không chia sẻ những suy nghĩ của mình cho bố mẹ, dù biết bố mẹ sẽ chẳng trách móc gì khi em cứ ở nhà như vậy. Nhưng lòng tự trọng của một đứa con ngoan trò giỏi, và áp lực phải sớm lo cho mình và sau này lo cho cả gia đình không cho phép em quanh quẩn ở nhà. Nhìn bạn bè học này học kia, làm này làm nọ thảnh thơi và tận hưởng tuổi trẻ, em thấy mình cực kỳ thất bại. Những lúc ở 1 mình thì em càng mệt mỏi, rối trí, nghĩ k xong, làm k được, chỉ muốn ngủ luôn k phải dậy nữa thì cuộc sống đỡ mệt mỏi.
    Có lẽ cũng chỉ hơn một tháng nữa thôi, khi em đi học thì sẽ bớt suy nghĩ, nhưng em thấy một tháng qua đã rất dài, cuộc sống của em như một hố đen rồi, em k thể chịu đựng thêm một tháng vô định như vậy nữa. Em không biết phải làm thế nào để vượt qua những suy nghĩ đang kéo mình xuống.
    Em nhủ rằng mình phải tìm một việc làm thêm, kiếm tiền hoặc là đi học gì đó để thấy tự tin hơn, bớt tù túng bản thân, em lên phòng trọ nhưng suốt 1 tuần k tìm được việc phù hợp, cái thì làm ca dài quá em sợ vào năm học em đi thực tập sẽ không làm được, rồi trùng lịch học tiếng anh,… nhưng em biết đó chỉ là viện cớ, che giấu sự thiếu ý chí, chây lỳ của bản thân, em k dám bắt đầu làm việc gì.
    Em thấy mình suy nghĩ không thông suốt, rất nhiều suy nghĩ hiện ra trong đầu cùng lúc nhưng cuối cùng không quyết định được gì, cũng không can đảm bắt đầu điều gì. Em khóc một mình rất nhiều, những suy nghĩ trong đầu em cũng không tâm sự với ai, và em cũng không biết nói thế nào, đọc những lời của em chắc anh cũng thấy rất lộn xộn.
    Đã hơn 1 tháng em chìm trong bế tắc, Càng ngày em càng thấy không làm chủ được cảm xúc và suy nghĩ của mình, em chán nản khi không tìm được việc làm thêm phù hợp. Giờ em không biết phải làm gì với chính mình nữa. Làm thế nào để em thoát ra khỏi hố cát này đây ạ? Em sợ rằng mình bị trầm cảm mất.

    • Dear em;
      Anh cũng học điện tử viễn thông; cái thời năm cuối còn có hẳn môn học cài hệ điều hành máy chủ như thế nào 🙂 giờ chắc không có môn học ngớ ngẩn như vậy trong trường học. Sinh viên hồi đó phải những người rất năng động mới làm thêm còn không đa phần là cứ học; ra trường tính sau.
      Lúc ra trường cứ đâm đơn vào các việc có liên quan tới ngành học. Sau khi vào làm thì có người thích nghi nhanh có người thích nghi chậm rồi cũng học và làm được hết. Ngày nay sinh viên giỏi hơn nhưng cũng có điểm giống hồi xưa là bước vào doanh nghiệp cũng phải học từ đầu mọi thứ. Và gần như 100% ở trạng thái như của em là không biết mình thích gì, muốn gì, giỏi cái gì, dốt cái gì, sợ cái gì,..
      Khi vào DN, người nào học nhanh thích nghi nhanh thì sống, người nào học chậm thích nghi chậm thì tiến chậm hoặc thử chỗ khác cho tới khi tìm ra được công việc phù hợp với mình. Đời dài mà.
      Học nhanh hay chậm bao gồm Thái độ + tố chất + kỹ năng. Thái độ đứng đầu bảng trong đó có những đức tính như kiên trì, nhiệt tình, trung thực, cầu tiến,…
      Cái hiện trạng em đang gặp chưa nói lên được là yếu tố thái độ của em không ổn mà có thể do suy nghĩ, rồi khi một việc thất bại sẽ kéo suy nghĩ càng đi xuống làm cho các việc khác cũng thất bại theo. Nó giống như domino đổ, muốn ngăn cho nó tiếp tục đổ em phải nhấc 1 quân domino để ngăn chặn việc tiếp tục đổ sau đố mới tính việc sắp xếp lại.
      Đời còn rất dài ở phía trước cũng đáng để suy nghĩ nghiêm túc việc dừng suy nghĩ tiêu cực và bắt đầu sắp xếp lại cuộc sống của mình. Việc mình bỏ dở các công việc, bỏ lỡ các cơ hội trước đây không có nghĩa là không có cơ hội sắp tới (biết đâu nó còn tốt hơn).
      Những lúc này không nên thu mình lại, làm những việc mình cảm thấy an toàn mà nên mạnh dạn ra ngoài em ạ. Bắt đầu lại từ đầu; nếu tiền chưa phải áp lực lớn thì hãy làm những việc ít tiền nhưng có nhiều thời gian để học và thêm tự tin hơn. Đừng chọn việc khó khi sức mình còn yếu.

      Thái độ đóng vai trò quan trọng trong việc thành bại sau này khi vào DN chứ không phải kinh nghiệm, kiến thức từ làm thêm lúc sinh viên.
      Cố gắng đứng lên và đi tiếp nhé.
      VD

      • Anh nói đúng đấy ạ. Em bị ảnh hưởng bởi một chuyện, làm cho chán nản, suy nghĩ sang những chuyện khác nên những chuyện không vui cứ tới tấp. Hiện tại em đã dừng lại một chút, để thực hiện từng việc nhỏ, cảm thấy mình có giá trị hơn. Cảm ơn anh đã chia sẻ và cho e những gợi ý.

  6. Em chào anh,
    Suốt 2 tháng qua em đã đọc đi đọc lại chắc cũng 5-6 lần bài viết này. Thực sự rất cảm ơn những chia sẻ rất hữu ích từ anh.
    Kéo xuống phần comment, em thấy cũng nhiều người đang trong trạng thái giống mình, thậm chí là những anh chị 29-30t, đã có gia đình,… Em năm nay 23t, tốt nghiệp đại học được 1 năm rồi. Tuổi đời còn non trẻ, nhưng em biết nếu không thoát ra khỏi tình trạng này được thì đến năm 30t, 40t em cũng sẽ vẫn là như thế.
    Từ nhỏ, em đã thích làm giáo viên dạy tiếng Anh. Em cũng không biết tại sao mình lại thích công việc đó, cũng có thể vì ở quê chả được định hướng gì, quanh đi quẩn lại cũng chỉ biết đến vài việc truyền thống như giáo viên, bác sĩ, an nình. Em xác định sẽ thi vào trường sư phạm nhưng sau đó biết được rằng học sư phạm xong thì bố mẹ em sẽ phải lo một khoản tiền rất lớn để xin cho em vào trường công thì em lo lắng và bắt đầu chùn bước. Lúc đó em không hề biết ở SG em có thể đi dạy ở trung tâm hay có bất kì cơ hội nào khác. Đặc biệt là năm lớp 11 em bị 1 thầy giáo tán tỉnh (kéo theo nhiều chuyện bị thêu dệt nên ở trường bởi chính thầy cô và bạn bè), em bị trầm cảm và mất niềm tin vào giáo dục, thầy cô, trường lớp. Kết quả học tập giảm sút và tinh thần bất ổn khiến em cũng không đủ khả năng thi vào sư phạm tiếng Anh HCM nữa. Em chọn đại 1 trường thuộc khối kinh tế để thi vì nghĩ là học kinh tế ra thì làm gì cũng sống được. Với tâm lý sợ rớt đại học và mất định hướng, em cũng chả dám nộp đơn vào những trường top như kinh tế, ngoại thương (dù rằng sau khi thi xong thì kết quả của em đủ để vào những trường đó). Em ngậm ngùi học ở 1 trường top 2 và từ đó xuất hiện những tâm trạng chán nản đối với trường lớp và chuyện học hành: phải học thứ mình không thích, trường mình không thích…Tuy cuối cùng cũng tốt nghiệp với tấm bằng loại khá nhưng trong đầu em không đọng lại được bao nhiêu kiến thức của ngành Xuất nhập khẩu. Suốt 4 năm đại học em rong ruổi đi làm các dự án giáo dục, làm trợ giảng, đi dạy tiếng Anh. Nhưng vì không có bằng cấp, không có chuyên môn nên bị chèn ép, thậm chí đôi khi cứ lao đầu như con thiêu thân (vì muốn thể hiện bản thân nhưng không có chọn lọc) nên bị lợi dụng. Đặc biệt, em có 1 điểm yếu rất lớn (mà đến bây giờ em mới nhận ra), đó là low EQ + thiếu trải nghiệm sống, nên dù em truyền đạt kiến thức tốt, nhưng em không “cảm” được học trò, khiến cho việc dạy học của em bước đầu có những thất bại. Em bắt đầu chán nản, đặc biệt là cảm thấy lo lắng, khủng hoảng trước ngưỡng cửa tốt nghiệp, tức 1 năm trước. Tại thời điểm đó, kiến thức chuyên ngành (XNK) không vững, kinh nghiệm, thành tích trái ngành (dạy tiếng Anh) không có bao nhiêu, bằng cấp trong giáo dục lại càng không có (đáng ra mục tiêu năm cuối đại học của em là thi IELTS và học chứng chỉ giảng dạy TESOL, nhưng vì chán nản, em đi làm trợ lý dự án cho 1 công ty và cứ thế bị cuốn vào công việc nên không thực hiện được mục tiêu của mình nữa). Ra trường, đối mặt với cuộc sống mưu sinh cơm áo gạo tiền, em không nhiều sự lựa chọn nữa mà buộc phải chọn 1 công việc để làm, để sống. Em làm tư vấn tuyển sinh cho các trung tâm, trường quốc tế (mà bản chất là làm sale) nhưng từ đó đến nay chưa thực sự tìm được một nơi phù hợp để gắn bó. Có nơi thì start-up, phải làm rất nhiều việc cùng lúc, sếp lại không có chiến lược phát triển công ty cụ thế, hằng ngày phải tự làm, tự đặt mục tiêu, tự quản lý mọi việc, làm cực mà đồng lương ít ỏi mà không biết tương lai sẽ ra sao; có nơi thì bắt sale kiểu “xôi thịt” để bấp chấp đạt mục tiêu doanh số; nơi thì sale mà phải giải quyết công việc hành chính quá nhiều với những thủ tục rườm rà không cần tiết, mỗi ngày làm đến 12-15 tiếng mà hoàn toàn không hiệu suất, lương thường cũng chả rõ ràng. Cứ như vậy, chưa có nơi nào em làm được quá 6 tháng. Quả thật, việc chuyển sang làm sale giúp em phát triển tư duy kinh doanh, có thêm hiểu biết và tầm nhìn (những điều mà nếu chỉ đi dạy đơn thuần thì em sẽ không có được) nhưng đồng thời lại khiến em mất định hướng vì muốn làm quá nhiều thứ. Hiện tại, ngồi viết những lời này thì em đang nghỉ việc và chưa biết công việc tiếp theo sẽ apply là gì.
    Nếu trở thành một chuyên gia về giáo dục thì sẽ phải đập đi xây lại từ đầu, tức là phải bỏ thời gian và tiền bạc để học chuyên môn, bổ sung bằng cấp, tích lũy kinh nghiệm.
    Nếu làm kinh doanh thì bây giờ em chưa xác định được mình muốn kinh doanh ở lĩnh vực gì để dấn thân học hỏi trong lĩnh vực đó. Cũng không biết mình có tố chất để làm kinh doanh hay không.
    Chắc chắn là bây giờ em cần một công việc để duy trì cuộc sống ở cái đất SG đắt đỏ này. Nhưng những gì đã xảy ra khiến em ám ảnh, không dám dấn thân nữ, mà nếu cứ chọn đại, làm đại thì đến lúc sẽ không còn thời gian để sửa nữa. Em biết ngày hôm nay chính là hậu quả của những năm tháng đã không đủ chăm chỉ và quyết liệt với mục tiêu của bản thân. Đến bây giờ thì em không xác định được mục tiêu và hướng đi luôn rồi. Em cảm ơn anh đã đọc và mong sẽ nhận được những lời khuyên của anh về trường hợp của em ạ.

    • Dear em;
      Cảm ơn em đã tâm sự rất dài; đó cũng là một bước cần làm để giúp em nhìn lại khoảng thời gian đã qua, những thứ làm được, chưa làm được; những sai lầm cần tránh.
      .
      Em năm nay 23 tuổi, mới ra trường 1 năm mà đã có trải nghiệm mà nhiều người phải vài năm sau ra trường mới có được. Anh nghĩ đó là ưu điểm mà cũng là nhược điểm của em, có thể vắn tắt:
      – Mỗi món ăn em thử một ít mà chưa đủ tới mức để hiểu về nó. Mỗi công việc để em hiểu về nó đòi hỏi phải lớn hơn 6 tháng; thậm chí phải là 1 năm. Vì chưa đủ hiểu nên em cũng sẽ hiểu chưa chính xác về nó; và cũng không chắc được mình có thích và phù hợp với nó hay không.
      – Em thử rất nhiều món ăn và mỗi món một ít nên hình thành một lối mòn trong suy nghĩ. Vừa thử món ăn một chút là nghĩ mình không hợp nên từ bỏ và thử món ăn tiếp theo. Em đang sốt ruốt tìm món ăn mình thích và vì mong muốn tìm thấy nhanh nên có khi em đã lướt qua món ăn đó rồi.
      .
      Em năm nay 23 tuổi nên hoàn toàn có thể tiếp tục thử nghiệm vài năm nữa. Điểm mạnh nhất của người trẻ là sự nhiệt huyết vì vậy em không được để mất đi điểm mạnh này. Vẫn phải thử nghiệm cái mới nhưng bài bản và thật bình tĩnh; nóng vội sẽ không mang lại kết quả tốt được.
      .
      Với một khoảng thời gian còn lại rất lớn, em có thể bắt đầu lại mong muốn trở thành chuyên gia giáo dục thông qua việc bổ sung các bằng cấp, chứng chỉ. Trong quá trình đó em vẫn có thể làm các công việc bán thời gian như gia sư tiếng anh, xin vào các trung tâm giáo dục. ( Anh thấy các Trung tâm dạy tiếng anh giờ mọc lên rất nhiều).
      .
      Đối với “kinh doanh” thì em hoàn toàn có thể kết hợp nó với việc dạy tiếng anh thông qua tự mở các trung tâm tiếng anh; thay vì đứng lớp giảng dạy thì quản lý một mô hình dạy tiếng anh. Cách làm này anh thấy cũng nhiều người đang làm.

      Thất nghiệp ở nhà sẽ ảnh hưởng rất lớn tới sự tự tin vì vậy em cần nhanh chóng hoạch định ra một kế hoạch cụ thể và bắt tay vào làm. Cần có một công việc đủ thu nhập, có liên quan tới mục tiêu (chuyên gia giáo dục hoặc kinh doanh giáo dục) hoặc nếu không liên quan tới mục tiêu thì phải có thời gian trống đủ để thực hiện kế hoạch. Nếu em chọn một việc chẳng liên quan gì tới mục tiêu mà lại làm hơn 10 giờ mỗi ngày thì còn sức đâu mà thực hiện kế hoạch nữa.
      .

      chúc em thành công
      vd

  7. Vào những ngày chênh vênh trong cuộc sống chẳng biết làm gì thì vô tình đọc được bài viết của anh. Một bài viết rất hay! Năm nay e 23 tuổi và vừa tốt nghiệp Đại học a ạ. Em chẳng biết nên chọn lựa theo con đường nào để đi tiếp. Chẳng biết mình thích gì, hay muốn gì. Hiện tại e đang có 1 công việc sale mà e cảm thấy nhàm chán. thứ nhất là k có đồng nghiệp để cạnh tranh. Thứ 2 là sale về nghành dịch vụ khó tìm kiếm KH. Vậy nên e k muốn làm nữa, nhưng xin nghỉ thì ngại sếp vì sếp là người mà e nể nhất trong cty. Công việc này khác hẳn thứ mà e học ở ĐH. Em tốt nghiệp trường về ngôn ngữ. E k thích ngôn ngữ nhưng vì bố mẹ bắt nên e đã theo và cuối cùng sau 4 năm học, học đi học lại vài môn e mới ra nổi trường. Những tưởng sẽ biết thứ tiếng đó và áp dụng để đi làm, thì giờ e lại k đủ tự tin.Em sợ năng lực mình k đủ để làm. Nhưng em thích đi dạy, thích cả công việc làm sale nhưng phải có môi trường gây hứng thú thì e mới làm tốt. Giờ e k biết nên nghỉ làm ở đây hay k? hay vẫn tiếp tục công việc mà mình cảm thấy hơi nhàm chán này? Và liệu e có đủ năng lực để đi làm trợ giảng rồi dần dần lên giảng chính? haizzz. E suy nghĩ mà cũng k biết phải làm sao? Mọi thứ như 1 mớ bòng bong mà k một ai có thể định hướng cho mình. Anh có thể cho e chút lời khuyên được k? Em cảm ơn!

    • Dear em;
      Nói chung mình làm gì trước hết là phải vì mình đã em ạ; không phải vì nể sếp mà không dám nghỉ; có khi sếp còn đang muốn cho em nghỉ bỏ xừ. Sau này đi làm nhiều rồi thì em sẽ thấy đây không phải là nguyên nhân.
      Nhưng xin nghỉ thì phải rõ ràng việc làm gì tiếp theo chứ xin nghỉ rồi mới đi tìm việc thì không nên.
      Em mới ra trường nên khả năng cũng chỉ mới làm vài tháng; vì vậy nên làm lớn hơn 1 năm đã rồi hẵng nghỉ. Trong thời gian đó tìm hiểu thêm rõ hơn cv đó em ạ. Mà có khi cũng để hiểu mình hơn chứ giờ em cũng không biêt mình muốn gì mà.
      VD

  8. Em cảm ơn anh Dũng về sự chia sẻ này. Em cũng là một người đang bị mất phương hướng. Năm nay 29 tuổi. Em làm công việc nhà nước tròn 6 năm. Đang học cao học, đến kỳ làm luận văn. Em chuẩn bị thi công chức, nếu rớt sẽ nghỉ việc.
    Công việc hiện tại của em trong những năm qua là tư vấn các thủ tục đầu tư cho doanh nghiệp. Trong những ngày tạm nghỉ để ôn thi, để làm đề cương luận văn em cảm thấy bế tắc vì công việc, vì học hành. Em không muốn thi. Em ngán ngẩm việc hàng ngày tiếp xúc với mấy doanh nghiệp chây ì, ngán ngẩm việc họp hành, báo cáo nhàm chán, công việc cứ lần quần vì phụ thuộc quá nhiều cơ quan, đơn vị, cá nhân… Em muốn tìm một con đường đúng đắn để đi nhưng cứ rơi vào vòng luẩn quẩn. Đâu là công việc phù hợp với mình. Liệu ra ngoài làm, mình có đáp ứng được hay không? Ngoài kia, biết bao nhiêu người trẻ, giỏi hơn mình.
    Em muốn bỏ, không học nữa. 2 năm ròng rã học hành em thấy vô bổ quá. Trước đây, em học đại học ngành quản trị kinh doanh. Em cảm thấy mình không hợp với kinh doanh nhưng rồi vì bị ép buộc nên em phải đi học cho vui lòng phụ huynh và học tiếp cao học ngành QTKD.
    Ngoài việc học, công việc, em dành rất nhiều thời gian để tham gia các hoạt động thiện nguyện. Có rất nhiều hoàn cảnh cần đến em. Nhiều lúc em cũng muốn ngừng lại một thời gian để giúp cho bản thân mình trước nhưng thấy hoàn cảnh nào khó khăn, em lại không thể làm ngơ được.
    Em có nên tiếp tục học không? Em có nên ôn thi, học hành để thi công chức không anh?
    Làm cách nào để em có thể tìm được công việc mình yêu thích đây anh?
    Rất mong nhận được sự phản hồi, sẻ chia của anh ạ!

    • Dear em;
      Anh cũng có một thời gian khá dài làm nhà nước, chắc cỡ 4 năm. Lúc bỏ ra ngoài khi đó đã 29 tuổi (bằng tuổi em) cũng vì sức ép cơm áo gạo tiền. Lúc một mình thì sống kiểu nào cũng được nhưng khi có vợ con rồi thì bắt buộc phải ra.
      Lúc bỏ ra cũng phải quyết tâm lắm nhưng sau này thấy không có gì phải ân hận cả. Em nên dứt áo ra đi càng sớm càng tốt. Nếu em làm tư nhân thì anh khuyên em tìm việc khác rồi hẵng bỏ việc đó; nhưng nếu làm nhà nước thì thậm chí nên gây sức ép nên mình bằng cách bỏ việc sau đó tìm.
      Khi mới ra không có nhiều lựa chọn; chọn được việc nào thì chọn; cố gắng xoay quanh kinh nghiệm cũ. Ví dụ như em làm tư vấn thủ tục đầu tư ở vai nhà nước thì giờ làm ở vị trí đó nhưng vai của DN.
      Còn làm thiện nguyện thì cái gì cũng có chi phí cơ hội em ạ; thời gian em tiêu đi phải có ích. Không phải cứ giúp người khác mới là làm thiện nguyện; tự mình giúp chính mình (để người khác đặc biệt là bố mẹ mình không phải làm thiện nguyện với mình :P)
      Còn cao học thì đã đâm lao rồi thì lao nốt em ạ; bỏ 2 năm rồi chắc chỉ còn 1 năm nữa.
      Nói chung là làm phải quyết liệt em ạ; đừng ngồi mà lo sợ; cứ làm rồi em sẽ tới đích. Đảm bảo làm ngoài cho dù thế nào lương cũng hơn so với em làm NN. Và ít nhất thì không phải làm những việc mà đếch biết việc đó mang lại giá trị gì.
      VD

  9. Chào anh Dũng,
    Em thấy bài viết của anh sau khi search “làm gì khi mất phương hướng.”
    Vâng, em bị mất phương hướng với công việc hiện tại. Em năm nay 26 tuổi, là nữ ạ, tốt nghiệp Bách Khoa với tấm bằng kỹ sư Dệt em lại apply làm công việc sale. 3 năm cho công việc này em cảm thấy mình không giỏi, kết quả mình làm được cũng không được bao nhiêu, em nghi ngờ bản thân mình không có năng lực làm việc, cứ loay hoay mãi. Mặc dù công việc của em lương khá ,dư dả để duy trì cuộc sống và phụ giúp gia đình, mối quan hệ với đồng nghiệp, môi trường làm việc ok, . Nhưng mỗi ngày đi làm là một cực hình, vì em không tìm thấy động lực làm việc, kiểu như gặm xương hoài mà thấy vị ngọt vậy.
    Thỉnh thoảng em lại đi kiếm việc, rải CV khắp nơi để tìm việc, mà bản thân em lại không biết kiếm công việc gì cho phù hợp, làm sale thì em thấy ngay trước mắt công việc hiện tại, làm kỷ thuật để về lại cái đúng cái bằng của mình thì đã cách 3 năm không có kinh nghiệm gì, làm cái khác thì chính xác là số 0 tròn trĩnh, liệu nhân sự họ có tuyển,…
    Cảm thấy trước mắt rối mù, em lại ngậm ngùi làm công việc hiện tại để duy trì cuộc sống, rồi lại bế tắt. Mọi thứ nó cứ vòng vòng vậy mà em không tìm thấy lối ra.

    • Dear em;
      Khi ra trường làm trái ngành nghề là bình thường vì lúc đó nhu cầu “có việc” rất cao; ngay khi có cơ hội (cho dù nó không đúng với cái mình học, mình thích) thì cũng cứ làm đã với tâm thế là yên ổn rồi nghĩ tiếp. Khi vào làm, công việc cuốn đi, không có thời gian nghĩ tới việc tìm đúng lĩnh vực mà mình đã được học hoặc thích nữa.
      Một lúc nào đó thấy chán nản ngồi nghĩ là giá như mình làm đúng cái mình học thì có khi sẽ thích hơn, phát triển tốt hơn. Giống y chang việc đã có chồng mà ngồi ngẫm nghĩ về anh người yêu thủa đi học. Khi em nghĩ về người yêu cũ đó thường sẽ khuếch đại cái tốt lên, rồi so sánh với anh chồng hiện tại (với những thứ xấu được khuếch đại). Càng ngày thì anh người yêu hồi đi học càng vượt xa anh chồng hiện tại. Một ngày đẹp trời họp lớp, em gặp lại anh người yêu đó và có thể cặp kè thêm vài buổi. Em sẽ nhận ra thực tế là anh người yêu ngoài đời đó khác xa với những gì em nghĩ.
      Tình huống liên quan tới công việc của em cũng tương tự; càng nghĩ em sẽ càng thấy chán công việc đang làm và muốn làm công việc được học. Cái công việc được học đó gần như đối lập với cv sale hiện tại. Kỹ sư dệt có nghĩa là em sẽ làm trong nhà máy, trong một khu công nghiệp nào đó. Sáng bước vào cổng và chiều bước ra; một khu khép kín, không thể đi đâu. Muốn biết rõ tốt nhất em trao đổi với những người bạn học mà họ đang làm nghề đó để có được hình dung thực tế về cv đó.
      Khi em mường tượng về anh người yêu cũ , em sẽ không chăm no cho anh chồng hiện tại, càng ngày càng chán ghét anh ta. Thậm chí tới mức đó là bỏ hẳn anh ta rồi mới đi tìm lại anh người yêu cũ; để rồi sau phải nuối tiếc, giá mà mình đừng bỏ anh ý hoặc bỏ anh ý khi đã chắc chắn có một vị trí rõ rầng bên anh người yêu cũ.
      Lời khuyên là em phải cân bằng được việc vừa chăm chút cho công việc hiện tại vừa đi tìm công việc mình yêu thích. Khi đã chắc công việc mình yêu thích thì mới bỏ công việc hiện tại. Các công việc tìm hiểu nên ưu tiên về thứ mình đã làm, đã học. Sau đó mới tới các công việc mình ko học và chưa có kinh nghiệm. Em đặt ra mục tiêu khoảng 2 năm tới để giúp mình ko bị mất phương hướng vì biết rõ mình đang làm gì, vừa thu được kinh nghiệm từ công việc đang làm.
      VD

      • Cảm ơn chia sẻ của anh ạ.
        Em học kỹ thuật nhưng không thích làm kỹ thuật ở xưởng thật sự ạ, nên em chọn sale, cũng trong ngành luôn. Về bản chất thì cũng liên quan tới kiến thức em học được. Nhưng với công việc sale hiện tại em cảm giác mệt mỏi thật sự, và sếp e cũng thấy được điều đó, sếp em cũng dần dần chuyển em vào vị trí backoffice, điều đó em lại càng thấy ngột ngạt.
        Còn việc tìm kiếm công việc em yêu thích, em đang vướng phải suy nghĩ, phải thử thì mới biết được, nên ý định nhảy việc để thử cứ liên tục xuất hiện ạ.

        • Kinh doanh kỹ thuật cũng là chuẩn rồi; em thử phương án thay đổi công ty thay vì thay đổi nghề nghiệp xem; môi trường mới có khi lại khác. Tuy nhiên các công ty trong cùng ngành thường sẽ có mô hình kinh doanh tương đối giống nhau vì vậy khi em đổi cty có thể sẽ hứng khởi thời gian đầu sau lại đâu vào đó. Cần phải xác định là vấn đề nằm ở công ty hay công việc hay chính từ bản thân mình.

  10. Cảm ơn anh vì những gì a đã chia sẻ, nó thực sự hữu ích với e và rất nhiều người. Hy vọng tới đây a sẽ cho ra mắt entry về những gì 1 người bắt đầu khởi nghiệp sẽ phải đối mặt, cả về tài chính, nhân sự, tâm lý, kĩ năng cần có. Chúc a thật nhiều sức khỏe!

  11. Hi Anh Dũng,
    Cảm ơn bài viết rất tâm huyết của Anh, nửa đêm ko ngủ được bất giác mở gg ra, nhiều lần em search cùng 1 câu hỏi mà nay mới tìm được bài viết này. Hi vọng có duyên add bạn với Anh.
    Hiện tại em đang ở giai đoạn phấn đấu nửa đường, e đã nỗ lực học tập và đi trái ngành và hiện tại là nhân Viên key nếu theo như bài của Anh, vấn đề e gặp phải là, từ đầu em xác định và chọn 1 nghề nhưng vì thời gian học tập cấp tốc đê theo trái ngành nên chưa đủ vốn theo nghề mong muốn, e cảm thấy chán nản bất lực nhưng rồi vẫn vao 1 nghề khác cùng chuyên ngành liên qua gần va đặt mục tiêu tiêp tục vừa học vừa làm trong 1-2 năm tới đê hướng về nghề kia. Vấn đề lớn của e có lẽ là tham vọng, và đặt mục tiêu hơi khó khăn cho bản thân, tình trạng chán nản và bế tắc xảy ra thường xuyên với em hơn khi mục tiêu ngày càng khó thực hiện, khối lượng công việc khó khăn hơn, thời gian eo hẹp, ngoài công việc và học tập ngoài giờ ra thi gần như e ko có thời gian nghỉ ngơi. Tính cách e hướng ngoại nhưng hiện tại cả cviec va cuộc sống hướng nội. Đôi lúc em tự hỏi mình đang sống vì điều gì…

    • Còn trẻ nên áp lực cao sẽ đi nhanh hơn (là không có áp lực). Nhưng cũng không nên để áp lực tới mức bị stress; khi stress thì hiệu quả cv sẽ thấp. Nên điều chỉnh giảm mục tiêu nếu như thấy mục tiêu hiện tại tạo áp lực tâm lý quá lớn em ạ.
      VD

  12. Dear anh Dungiso
    Em đọc bài viết của anh em thấy rất bổ ích và thực tế đối với những người mất phương hướng như em
    Cảm ơn anh vì đã dành tâm huyết kinh nghiệm cho ra những entry hữu ích như vậy ạ
    Em năm nay gần 30 tuổi, đã lập gia đình, có 1 con nhỏ và đang mang bầu bé thứ 2
    Trước đây, em học chuyên ngành kinh tế, nhưng sau đó ra trường làm trái ngành, làm về quản lý chất lượng cho một công ty nước ngoài tại khu công nghiệp cách xa chỗ ở của em 40km. Được khoảng 5 năm, em lấy chồng. Do đi lại xa xôi, mất nhiều thời gian, sức khỏe giảm sút nên em quyết định nghỉ việc ở công ty này. Sau đó về HN làm cho một công ty nước ngoài nhưng đó là một văn phòng đại diện, chỉ có 2 3 người làm thôi. Em đảm trách công việc admin office và marketing. Về admin office, em làm những việc nhỏ như chấm công, đặt vé máy bay, làm visa, quản lý chi phí, sometimes tuyển dụng, hợp đồng báo giá… Về lĩnh vực marketing, em không có nền tảng kiển thưc, mà chỉ là tay ngang nhảy vào làm. Em cũng tìm được niềm vui và nỗ lực với nó. Ở đây chỉ có 1 mình em phụ trách mảng này, nên công việc của em chủ yếu là viết bài, edit cho website, fanpage FB, gửi email marketing, sometimes tổ chức sự kiện, hợp tác với các đơn vị, liên hệ báo chí truyền thông… Tuy nhiên vì nhiều thứ nên mỗi thứ đá qua tí và không chuyên sâu, và đặc biệt chỗ em làm là quản lý từ xa (không có sếp ở đây) mà sếp quản lý em là ở nước ngoài, cũng lâu lâu mới email vì bên đó họ bận với cv thị trường họ, kế hoạch chiến lược cũng toàn tự em nghĩ ra, nên nhiều lúc em bị rơi vào ngõ cụt, ko biết mình nên làm gì tiếp theo, trong khi marketing luôn đòi hỏi cái mới, thay đổi liên tục,… và đặc biệt vẫn cần 1nguoi dan duong, cần 1 team. Thực sự bây giờ, em rất hoang mang khi em lại đang mang bầu và sắp nghỉ sinh. Sắp tới nếu tiếp tục nuôi con nhỏ và đồng hành với một công việc như thế này em thấy ko cân bằng được giữa gđ và công việc. Nhưng nếu bỏ việc giữa chừng, thì có thể em sẽ mất cả sự nghiệp sau này vì chuyên môn em không rõ ràng mà em lại là phụ nữ đã có tuổi đi xin việc sau quãng thời gian nghỉ sinh khá là khó. Em không phù hợp với việc ở nhà nội trợ hoàn toàn, em cũng cần tiền để lo cho con, đỡ cho chồng. Em cảm thấy ko rõ là mình có nên tiếp tục một công việc hiện tại như thế này không? hay em tìm một chuyên môn nào đó để e học, theo đuổi, trong khi e đã 30 tuổi và rất cần sự ổn định ko chỉ cho bản thân và gia đình. Em chỉ biết là khi em được giao việc, em là người có khả năng tìm tòi, phân tích, tổng hợp và làm những thứ tỉ mẩn khá tốt, dù là việc mới. Với các dự án, hay đầu job, em đều hoàn thành tốt. Nhưng chung quy lại e vẫn không biết chuyên môn của m nằm ở đâu. Em cũng đọc tham khảo các lời khuyên trên mạng về đánh giá bản thân để định hướng đúng, thì thấy mình thuộc tốp phù hợp những nghề như giáo viên, đào tạo, trợ lí…. nhưng rất hoang mang ạ. Anh có thể bớt chút time suy nghĩ về vấn đề của em và cho em xin một vài lời khuyên được không ạ? Em chân thành cảm ơn anh. Chúc anh all!

    • Dear em;
      Anh cũng có một thời gian làm ở văn phòng đại diện theo kiểu của em và mô hình cũng giống như em. Văn phòng chỉ có 3 người trong đó có 1 kế toán làm bán thời gian; còn lại 2 người làm toàn bộ các công việc còn lại, sếp ở nước ngoài làm việc qua email và cũng thỉnh thoảng mới làm việc.
      Thông thường một công ty lớn ở nước ngoài có tham vọng ở thị trường Việt Nam thì họ luôn áp một mục tiêu doanh số, thị phần. Khi có mục tiêu đó họ sẽ phải có nguồn lực tài chính, nhân lực để đạt một mục tiêu. Trong tình huống này có hai trường hợp:
      Trường hợp 1: họ đang trong giai đoạn xâm nhập, tìm hiểu, xây dựng ra một cái văn phòng ở đó gọi là cho có mặt; khi sản phẩm đã phù hợp với thị trường thì họ mới đổ nguồn lực vào.
      Trường hợp 2: họ không kỳ vọng gì nhiều; xây dựng ra một cái vp ở đó và đợi chờ, có doanh số là tốt rồi. Nếu tương lai thấy có cơ hội thì họ mở rộng; nếu không thì dẹp.
      Trường hợp 1 họ có chiến lược và việc có vp ở đây nằm trong chiến lược của họ; áp dụng cho các công ty lớn. Thường họ sẽ hướng dẫn, đặt ra các mục tiêu và nói chung là thường xuyên liên hệ. Trường hợp 2 thường không có chiến lược trước mà theo kiểu được thì được không được thì thôi; thể hiện là họ ít quan tâm; cty nhỏ thường làm vậy.
      Làm theo kiểu này có ưu điểm là việc gì cũng dính vào nhưng vì quy mô nhỏ nên không sâu. Thứ hai là rất lủi thủi, không có ai lãnh đạo hướng dẫn, đồng nghiệp thì cũng không có ai, thường xuyên cảm thấy tương lai bất định. Thứ ba là họ có thể dẹp bỏ cái văn phòng đó bất cứ lúc nào.
      Hiện em đã có bầu rõ ràng không phải thời điểm thích hợp cho việc nhảy việc mà chỉ nên là giai đoạn suy nghĩ tìm hướng đi cho mình. Khi tìm hướng đi còn phải học tập và làm nhiều thứ rồi khi chắc chắn ở chỗ mới thì mới nghỉ chỗ cũ. Như vậy thời điểm nghỉ của em phải là 2 tới 3 năm nữa chứ không phải bây giờ.
      Nghề em đang làm mang lại ưu điểm là vùng nghề nghiệp em chọn mới sẽ rất rộng, chủ yếu sẽ phụ thuộc vào tính cách, sở thích, điểm mạnh nhất của bản thân, hoàn cảnh gia đình phù hợp với nhất với nghề gì.
      Tóm lại, tốt nhất em không nên nghỉ, phải cố gắng cân bằng vì em nghỉ thì sau này khi đi làm lại rất khó kiếm việc mới. Em phải ở trạng thái kiếm việc mới khi còn việc cũ thì khả năng thành công mới cao được. Giờ chỉ là lúc ngồi nghĩ xem nghề nghiệp mục tiêu là gì sau đó lên kế hoạch học tập cho phù hợp. Khi có mục tiêu em sẽ thấy yên tâm hơn.
      VD

      • Dear anh
        Anh nói trúng phóc cái tình trạng công ty em và em luôn đó anh. Hic
        Em đang ở trong tình trạng tự chủ mọi thứ, sếp sẽ ko giao việc mà bọn em tự hoạch định, báo cáo hàng tuần, sau đó thậm chí tự review… và tìm giải pháp. Ngân sách thì rất khó khăn.
        Em cũng nghiêng về giải pháp như anh khuyên bảo đấy ạ. Nhưng em muốn hỏi thêm anh là, có phải là em nên review lại mình để xem m hợp với nghề gì rồi học để sau này theo đuổi nó(thậm chí một nghề mới toanh?). Hay em tìm hiểu xung quanh chính cái công việc em đang làm. rồi học tập và sau này nhảy theo công việc đó ạ. Em không học ngành marketing mà chỉ làm thôi, và làm thì nghiêng về content, chưa làm được những thứ như lập trình, hay thiết kế đồ họa, hay chạy những dự án FB Ads, Google adsswords … phục vụ nó…, về mảng tổ chức sự kiện thì sắp tới em nghỉ sinh nên cũng đành gác lại k có cơ hội tham gia. Vậy anh có lời khuyên gì thêm giúp em với không ạ? Em có nên học một khóa marketing căn bản để bổ trợ cái kiến thức nền trước, sau đó học từng phần marketing một rồi xâu chuỗi lại. Hay em chỉ chọn một vài mảng marketing học thôi ạ? Nếu học thì mình có nên học qua các trường đại học không hay mình tìm các khóa học trên mạng anh.
        Rất mong anh có thể dành time để tư vấn cho em tiếp ạ!!
        Yours Truly

        • Em muốn hỏi anh Dũng thêm một câu nữa ạ
          Có phải mình đi làm cứ cần phải có 1 chuyên môn thật vững chắc để theo đuổi suốt đời không ạ. Anh đã từng gặp vấn đề này chưa ạ. Khi không xác định rõ được chuyên môn của mình.

        • Dear Em;
          “Nghề nghiệp” có hai chữ là Nghề và Nghiệp. Nghề có thể thay đổi theo từng giai đoạn; thời nay chẳng có ai làm một việc ở một nơi lâu đâu; không giống với thời bố mẹ chúng ta từ khi ra trường tới khi về hưu có khi chỉ làm ở một DN nhà nước.
          Nghiệp có thể hiểu theo hai cách; cách hiểu theo tâm linh là ta sinh ra đã phải có trách nhiệm làm một cái gì đó; cái đó đến với ta nằm ngoài sự quyết định của ta ví dụ như có người có thể cả đời chăm một đứa con bị tự kỷ, sứ mệnh tại lập một doanh nghiệp, xây dựng một tổ chức từ thiện,…Còn hiểu theo nghĩa lý trí đó là định hướng chính mà em theo đuổi. Tên nghề khác nhau nhưng cốt lõi vẫn sử dụng những kiến thức, kỹ năng, thái độ tương đối giống nhau. Ví dụ như lĩnh vực marketing, marketing là hoạt động xuyên suốt qua rât nhiều khâu như tìm hiểu thị hiếu khách hàng, nghiên cứu sản phẩm, quảng cáo, PR. Hoặc đơn giản hiểu là làm quản lý thì cho dù cty có buôn bán cái gì thì quản lý cũng đòi hỏi những năng lực giống nhau vì vậy một ông giám đốc từ lĩnh vực hàng công nghệ có thể sang lĩnh vực thực phẩm cũng chẳng sao.
          Cái em chọn giờ phải xuất phát từ nhu cầu của thị trường xem người ta đang tuyển vị trí gì; mà vị trí đó mình thấy phù hợp với mình. Có nghĩa là em phải xác định rõ vị trí làm việc ở một công ty cụ thể nào đó sau đó xem họ cần gì. Với kinh nghiệm làm đa di năng như của em thì ứng tuyển không khó; phỏng vấn chẳng mấy khi người ta hỏi kiến thức theo kiểu thuộc bài đâu mà phải căn cứ vào kinh nghiệm công việc thực tế; họ thấy tiềm năng thì họ ok; kiến thức có thể học được mà, quan trọng là thái độ làm việc, khả năng học hỏi hòa đồng nhanh.
          Tham gia khóa học cho dù ngắn hay dài lúc này anh thấy không nên trong tình huống của em. Tham gia khóa học chỉ phù hợp với sinh viên mới ra trường, người làm đã có kinh nghiệm cần bổ sung kiến thức và đặc biệt là người không thể tự học. Mình tự học được thì tội gì mất tiền và thời gian.

          Em cứ nghiên cứu mấy chủ đề trên cái web này; hiểu nó nói gì cũng đã là ngon rồi.
          VD

          • Dạ, em cảm ơn anh đã có những lời khuyên bổ ích giúp em tỉnh táo hơn khi đưa ra các quyết định. Em sẽ đọc thêm các kiến thức của website mình để học hỏi thêm ạ.
            Chúc anh ngày càng thành công hơn nữa nhé ^^

  13. Hi Anh Dũng,
    Em may mắn tìm được blog của anh khi tìm kiếm câu trả lời cho định hướng tương lai của mình. Em muốn chia sẻ một chút về câu chuyện của mình và mong sẽ nhận được lời khuyên từ phía người có nhiều kinh nghiệm như anh.
    Em tốt nghiệp năm 2014, ngành hóa dược. Thời gian còn đi học em cũng cố gắng học hành nghiên cứu, ra trường với bằng Giỏi và tình cờ khi đi pv tại một công ty của Nhật sản xuất thiết bị y tế thì em được nhận trước khi tốt nghiệp. Thực sự thì trước khi tốt nghiệp, em muốn theo đuổi con đường nghiên cứu, đi du học nước ngoài. Tuy nhiên, một năm làm khóa luận tại một Viện nghiên cứu khiến em cảm thấy mình không phù hợp với con đường này nên em quyết định đi làm cho công ty Nhật kia ngay sau nhận bằng. Công việc tại đó thì khá nhàn, lương cũng bình thường và không liên quan tới những gì em học. Sau 1 thời gian làm việc (hơn 1 năm) em không thấy có hứng thú nên đã apply vào làm cho một công điện tử Hàn quốc lớn và làm công việc khác hoàn toàn công việc cũ.
    Tại công ty mới, em cũng chỉ làm được hơn 1 năm rồi nghỉ khi tìm được một quỹ tài trợ học bổng cho em đi học chương trình Master. Em cũng xin kể chi tiết luôn là trong thời gian làm công việc đầu tiên, em có học thêm VB2 về dược nhưng do vừa học vừa làm quá vất vả, em không theo được nên khi sang cty mới em đã bảo lưu, dừng việc học. Thời gian đầu khi làm công việc mới em thấy rất thích và vui vì môi trường mới, trẻ trung và được gặp gỡ nhiều người hơn công việc cũ chỉ tiếp xúc với máy móc. Tuy nhiên, do bệnh cả thèm chóng chán, không biết mình là ai, nhận thức về bản thân và sự việc không đúng đắn nên khi công việc trở nên áp lực, thêm một số vấn đề từ gia đình, nhìn thấy bạn bè đi du học hết, em lại loay hoay tìm học bổng để đi học. Ban đầu em dự định sẽ để dành tiền để đi học tự túc nhưng trong một lần tình cờ apply vu vơ, em nhận được tài trợ của một quỹ học bổng để đi học chương trình Master về khoa học Dược. Khi biết mình được nhận, em vẫn rất băn khoăn vì chương trình học thì bằng tiếng Pháp mà em lúc đó không biết một chữ bẻ đôi. Dù các thầy cô có nói sẽ dạy song song Anh – Pháp nhưng em vẫn rất đắn đo khi quyết định. Nhưng cuối cùng thì em vẫn quyết nghỉ việc đi học.
    Thời gian đi học, em nhiều lần thấy hối hận vì quyết định nghỉ việc của mình. Có thời gian nhiều hơn, em chợt nhận ra việc mình đi học chẳng qua là một sự trốn chạy khỏi những áp lực về công việc, về gia đình chứ thực sự thì em không muốn đi dù rằng em vẫn cố gắng để hoàn thành khóa học. Thêm nữa, em nhận ra rằng em đi còn vì sự sĩ diện, vì em nghĩ rằng em sẽ được làm việc ở nước ngoài (chương trình học có cho cơ hội để thực tập 6 tháng ở Pháp ạ), chứng mình cho mọi người ở công ty thấy là em giỏi vì khi ở công ty, em chỉ toàn được giao toàn việc linh tinh, không có những nhiệm vụ quan trọng. Em tự kiêu mà cho rằng tài năng của mình không được trân trọng. Giờ em thấy suy nghĩ đó thật quá nực cười và trẻ con. Và em nghĩ chính vì cái suy nghĩ đó mà khi không được sang Pháp, em thực sự suy sụp, em cảm thấy thật mất mặt. Không chịu nổi cảm giác đó, em quyết định xin thực tập 6 tháng trong SG (việc thực tập này nằm trong chương trình học).
    Vào SG thực tập, thay đổi môi trường dù có nhiều khó khắn nhưng em thấy cũng vui, một phần vì chị gái em cũng đang làm trong đó. Ban đầu em tính sau khi thực tập sẽ ở lại SG làm luôn. Nhưng mọi việc thay đổi bất ngờ khi chị gái em quyết định sẽ sang Mỹ học, muộn nhất là cuối năm sau sẽ đi nên em lại quay về HN, mong tìm được một công việc trong ngành dược để được gần nhà. Nhưng em tìm suốt mà chẳng được vì các công ty đều yêu cầu phải có bằng dược sĩ và cả kinh nghiệm, trong khi em thì không có cả 2. Cùng khoảng thời gian đó, em nộp thử các công ty ở trong SG thì cũng có 1 số nơi nhận. Cuối cùng em lại phải vào SG để làm việc. Nhưng thực tâm em chỉ mong quay lại HN vì em không muốn sống ở SG một mình, không gia đình, không người thân quen, không bạn bè. Em lại làm ở nhà máy trong KCN nên chỉ có đi làm rồi về chỗ trọ nên cuộc sống rất buồn. Em nhớ nhà rất nhiều. Em vẫn tự nhủ bản thân là cố gắng làm trong SG 2 năm lấy kinh nghiệm và vốn rồi sẽ quay lại HN và có thể sẽ phải học lại VB 2 Dược nếu muốn tìm một công việc ổn. Nhưng em cũng rất sợ. Sợ 2 năm nữa đi học lại, mất 3 năm nữa mới xong, lúc đó đã hơn 32 tuổi, liệu có thể tìm được việc không? Còn nếu ở lại SG thì cuộc sống quá cô đơn, liệu em có chịu nổi. Hay là bây giờ em bỏ hết mọi thứ tại SG, quay về HN, chấp nhận làm công việc nào đó để được gần gia đình? Em cứ mãi loay hoay với một đống câu hỏi trong đầu. Em còn sợ một phần là vì mẹ em đã cao tuổi, bố em không còn nữa nên nếu ở lại SG, nếu mẹ em có ốm đau gì em không biết phải làm sao. Em hiện tại đang mông lung quá anh ạ. Anh có thể cho em một lời khuyên được không? Em cảm ơn anh.
    P/s: em viết hơi dài, anh thông cảm nhé

    • Híc, mới khoảng 27 tuổi mà sự nghiệp của em đồ sộ và phức tạp quá. Nhìn nhận chung là không có cái gì xuyên suốt, các công việc hay học tập không bổ trợ cho nhau. Thời gian tại mỗi công việc không đủ dài để tích lũy năng lực. Hiện trạng làm ở SG áp lực muốn về HN khiến cho khó chuyên tâm được vào công việc hiện tại. Tóm lại rất phức tạp.
      Giờ em phải xác định xem cái gì đối với mình là quan trọng mà ưu tiên:
      – Một công việc
      – Ra HN để gần gia đình
      – Ra HN để học tiếp VB 2.

      Cuộc sống không chỉ có công việc mà còn là cuộc sống và lập gia đình nữa. Nếu ra HN giúp chất lượng cuộc sống của em tốt hơn, giúp gia đình tương lai của em ở HN (thay vì ở SG); thậm chí công việc tìm được có thể không được như ý thì nên ra HN.

      anh VD

      • Em cảm ơn anh đã cho em lời khuyên. Đúng là sự nghiệp của em khá lộn xộn vì ra trường rồi em cũng không biết mình muốn làm gì nên cứ thử chỗ này chỗ kia. Thêm cái tính ngựa non háu đá nữa thành ra mọi thứ cứ lung tung cả lên. Chính vì vậy hiện em không muốn thay đổi ngành nghề nữa vì em sợ cứ thay đổi mãi như vậy tới một lúc nào đó em sẽ không có gì trong tay cả. Hiện trong SG em đang được làm đúng ngành mà em đã học Master nên em tinh ở lại SG khoảng 2 năm để làm lấy kkinh nghiệm rồi sẽ quay về HN. Hii vọng là khi đó em sẽ có thể tìm được một công việc phù hợp.

  14. Xin chào Anh. E là nữ, 26 tuổi. E tốt nghiệp ĐH năm 2014. Ra trường e thử làm 1 số công vc để tìm ra thứ mình thích như: thu ngân, lễ tân tt tiếng anh, khải sát thị trường, chăm sóc khách hàng, làm tình nguyện, rồi lấy chứng chỉ TOEIC. Sau 2 năm e qđ thử làm đúng nghề XNK mình học ở trường, e làm công vc đó đã hơn 2 năm tuy nhiên vẫn ko cảm thấy nghề và cty đó thực sự phù hợp vs mình mặc dù e đã cố gắng làm thành thạo và nhanh nhẹn hơn tuy nhiên cảm xúc vẫn ko kéo lên được. E nhận thấy sk và tinh thần giảm sút trầm trọng do stress và chán nản nên đã xin nghỉ vc để cân bằng lại. Mặc dù có kn hơn 2 năm XNK thì nếu xin vc ở cty khác thì thu nhập của e sẽ cao hơn và có khả năng thăng tiến nhưng e muốn bỏ nghề. Thực tế e đã đc offer mức lương gấp đôi cty cũ và hứa hẹn cơ hội thăng tiến, nhưng do qđ bỏ nghề nên e đã từ chối. Bỏ rồi lại chẳng xđ đc đam mê hay định hướng tiếp theo của mình. Hiện bên cty vận tải mời e đến pv vị trí tổng đài, nghĩ đến e lại thấy nản, cảm thấy dường như mình đag bước lùi. Mong anh cho e lời khuyên để nhanh chóng thoát khỏi tình trạng này. E cám ơn.

    • Dear em;
      Đời người có nghề và có nghiệp. Nghề thì có thể tạm thời nhưng nghiệp là công việc dài hạn mà em theo đuổi sẽ theo em tới cuối con đường. Cốt lõi của em là liên quan tới XNK, có kinh nghiệm về lĩnh vực này nên cho dù em chọn công việc khác thì rồi em cũng sẽ quay lại công việc này. Nếu em chọn công việc không có liên quan ví dụ như vị trí tổng đài, may mắn em chọn được đúng nghiệp mình theo đuổi nhưng xác xuất đó thấp vì em sẽ luôn so sánh với công việc XNK (có mức lương cao hơn và phù hợp với năng lực hơn). Khi không may, em sẽ mất nhiều tháng thời gian, cảm thấy thiếu tự tin hơn, khó bắt đầu lại hơn.
      Việc em làm nhiều nghề từ khi ra trường có cái hay là em sẽ có nhiều cơ hội để va chạm với các công việc khác nhau từ đó chọn ra công việc phù hợp. Tuy nhiên em hết thời gian rồi, hiện 26t vì vậy cần chọn một công việc có tính dài hơi mà tuổi tác càng cao thì lợi thế càng cao. Anh nghĩ công việc XNK sẽ đạt được tiêu chí này. Còn các công việc khác đều có tính bấp bênh, tuổi tác cao thì lợi thế giảm. Còn bản thân cv XNK không chán, em chán là chán công ty. Chọn công ty khác chứ không phải chọn nghề khác.
      Chúc em có lựa chọn tốt nhất.
      VD

  15. Xin chào anh. Em đã tìm đọc nhiều bài viết về mất phương hướng, trầm cảm, rối loạn nhân cách, người nhạy cảm … và thấy bài viết của anh có những phân tích rất bổ ích. Em năm nay 26 tuổi, đã đi làm được 03 năm nhưng hiện đang cảm thấy không có động lực trong công việc. Công việc của em là nhà nước, thời gian bắt đầu đi làm em rất say mê và dành nhiều thời gian cho công việc (thời gian này em thường về nhà sau 07 giờ tối). Nhưng khoảng 01 năm trở lại đây, vì nhiều lí do em có dấu hiệu trầm cảm trở lại, và đặc biệt ảnh hưởng đến công việc rất nhiều. Nhiều lúc em thấy mình làm việc không có trách nhiệm, không xứng đáng với đồng lương mình được trả công nhưng thật sự những ngày em chỉ ngồi dài đọc truyện, đọc báo mà không có động lực hay hứng thú làm việc. Không hẳn là công việc nhà nước không phù hợp với em, nhưng em tự nhận thấy mình có tính cả thèm chóng chán, với một công việc cứ làm lại, hoặc áp lực hơn một chút là em không có động lực. Có những lúc em muốn ra ngoài để làm, nhưng lại lo lắng vì sợ không tìm được công việc (em cảm thấy 03 năm trôi qua nhưng em không học được nhiều), mà bố mẹ em cũng đã lớn tuổi nên em không muốn để bố mẹ lo lắng, nhưng nếu cứ như thế này mãi thì cũng không có gì đảm bảo về tương lai, trong khi em cũng không còn trẻ. Những ngày thứ 7, chủ nhật em thấy thời gian chết trôi qua cực kì rõ nét. Để thay đổi môi trường, em có đi tập thể thao như bóng bàn, karatedo, yoga, chạy bộ đường dài, nhưng cũng chỉ tích cực được một vài tháng. Có những lúc em nghĩ rằng nếu mình thật sự tập trung cho sự nghiệp thì đã rất phát triển vì cơ hội đến với em cũng khá nhiều, nhưng do tính cách của em ngại giao tiếp (em không uống rượu bia, không giỏi giao tiếp) , lại hay mơ mộng nên chỉ tập trung được một vài tháng rồi đâu lại vào đấy, vừa làm vừa chơi. Hiện nay em đang đi học thêm tiếng Đức để thay đổi môi trường làm việc, việc này cũng chỉ tuỳ hứng chứ em không có dự định cho tiếng Đức trong tương lai. Mong anh cho em lời khuyên để xác định được phương hướng và mục đích sống. Chân thành cảm ơn anh

    • Dear em;
      anh nghĩ em gặp mấy vấn đề sau:
      1. Về tự đánh giá bản thân: Đừng nghĩ nhiều tới những gì em đã làm trong quá khứ mà phải nghĩ nhiều về cái em muốn trong tương lai. Hướng nhiều về con người mà em muốn trở thành, những ý nghĩ đó sẽ khiến điều chỉnh suy nghĩ cũng như hành vi của em.
      2. Về cảm xúc: đừng hành động theo cảm xúc, đừng làm khi mình thích, và cũng quên cái vụ làm theo đam mê đi. Em phải xác định việc gì phải làm và làm bất chấp mình thích hay không thích. Việc em học tiếng Đức là làm theo cảm xúc rồi, không phải làm theo cái “phải làm”. Việc em thay đổi liên tục như vậy là vì cảm xúc thay đổi rất nhanh; em chỉ cần thay đổi cách tiếp cận loại bỏ cảm xúc là em sẽ không rơi vào trạng thái “cả thèm chóng chán”.
      3. Về sử dụng thời gian: tự nhận thấy mình đang lãng phí thời gian là một nhận thức quan trọng mà không mấy người làm được. Giờ em chỉ còn tiến thêm bước đã nhận thức được thì làm gì để sử dụng thời gian hiệu quả hơn.
      4.Về làm nhà nước: anh nghĩ em nên ra ngoài làm nếu như thấy tương lai công việc đó không có nhiều thay đổi. Mình còn trẻ mình phải tìm cách tích tụ năng lực.

      V.D

    • Tôi nghĩ lý do bạn ngại giao tiếp mới là lý do . Con người phải có thú vui để xả stress . Trong công việc cũng vậy phải có niềm vui thì ta mới có thể tiếp tục làm hăng say . Khi càng nghĩ ngợi nhiều thì ta phải có chỗ để xả ví dụ như tìm 1 người bạn để tâm sự , tìm người đồng cảm vs bạn. Nhất là khi bạn lại là người ko rượu bia thì chỉ có trò truyện , đọc sách , nghe nhạc , chạy bộ, v…v. Môi trường nhà nước không hợp vs những người trẻ đâu. Tôi cũng đã từng giống hoàn cảnh như bạn. Tôi nghĩ nên tìm 1 người thầy , 1 người dẫn đường chỉ lối cho bạn, nên tìm 1 người có kinh nghiệm có khả năng truyền niềm cảm hứng cho bạn hoặc bạn có thể tham gia vào Nhóm cùng sở thích vs bạn để thi thoảng gặp gỡ nhau giao lưu .
      Đừng suy nghĩ hay đặt nặng quá nhiều cảm xúc vào một vấn đề gì đó, hãy yên lặng và tìm kiếm cho bản thân một khoảng lặng trong tâm, quên đi hết mọi chuyện trong đời. Giai đoạn trầm cảm ai cũng đã từng trải qua , chỉ có niềm vui mới giải thoát đc . Hãy xách balo lên và đi đến nơi mà bạn muốn khoảng vài ngày để tận hưởng cuộc sống .

      • Những lời khuyên của bạn rất đúng. Thực sự thì giai đoạn trầm cảm, cảm thấy bí bách,…ai trong đời cũng sẽ phải trải qua. Mỗi người chúng ta chỉ được sống một lần vì vậy đừng để tới cuối đời mới nhận ra.
        VD

  16. Chào anh
    Em hiện tại 27 tuổi cần nhờ anh tư vấn giúp em với ạ. Sau khi ra trường em đi làm, sinh sống luôn tại Hà Nội và xin vào công ty thiết kế thi công nội thất bộ phận Kinh doanh, ở công ty đó em đã làm rất tốt công việc của mình đạt vượt chỉ tiêu hàng tháng công ty để ra, cũng có 1 phần may mắn, năm 2013 có những tháng em làm được gần 30tr tiền lương. Lúc đó em cảm thấy mình đủ kiến thức, kinh nghiệm và em đã xin nghỉ việc để quyết định mở công ty công ty của riêng mình sau 2 năm gắn bó với công ty cũ và sau một thời gian hoạt động khoảng 8 tháng vì chưa đủ kinh nghiệm về cách quản lý nhân sự, chiến lược kinh doanh để tìm kiếm khách hàng nên em đã thất bại. Em rút ra được nhiều bài học sau thất bại đó. Không nản chỉ em tiếp tục làm nội thất và mở 1 cửa hàng nhỏ kinh doanh bán sản phẩm nội thất dưới chân công trình chung cư cùng 1 anh nữa. Sau một thời hoạt động cửa hàng làm ăn cũng ổn, lãi đủ duy trì cuộc sống, đến khi công trình kết thúc em và anh ấy không làm cùng nhau nữa vì anh ấy có hướng đi riêng là làm về mảng Rèm cửa mà em thì ko cảm thấy phù hợp với mảng đó. Em lại tiếp tục xin vào công ty ông anh mà em quen cũng làm về nội thất, sau một thời gian đi làm em cũng đã cố gắng rất nhiều. Nhưng không hiểu em lại ko gặp may công ty có rất nhiều công trình nhưng lại liên tục phát sinh lỗi ở khâu thi công và đến lúc đó nghiệm thu em không thể lấy được tiền vì lý do công ty chưa thu được và bù lỗ. Vì là chỗ anh em chơi với nhau nên em cũng nói rất tế nhị và anh ấy hứa sẽ trả tiền trong 1 thời gian khi sắp xếp được và đến nay em vẫn chưa nhận được 1 đồng nào. Khoảng thời gian đó em quyết định nghỉ việc rồi làm kinh doanh tự do, do chán nản và không làm ăn được dẫn đến nợ nần 1 ít em quyết định về quê làm. Về nhà được 1 thời gian em có đi xin vào công ty truyền thông mới thành lập với quy mô nhỏ để làm việc vẫn là bộ phận kinh doanh với mức lương 3 triệu/tháng vì công ty cũng có tiềm năng nên em chấp nhận mức lương khởi điểm đó. Làm được 1 thời gian ngắn là 2 tháng thì có 1 cuộc điện thoại của ông anh ngày trước là đối tác nội thất của em ở dưới Hà Nội gọi điện đến có đề nghị em đi làm cho anh ấy, làm quản lý phòng kinh doanh cho công ty với mức lương 5tr+3-5% doanh thu tổng đơn hàng khách hàng em ký và 1% cố định cho đơn hàng của đối tác. Vì công ty có xưởng sản xuất đồ gỗ đó là 1 lợi thế. Em có nói chuyện với bố mẹ em về tình hình như vậy nhưng bố mẹ e phản đối và không muốn cho em xuống dưới đó làm nữa vì lý do làm trên này sẽ ổn hơn vì có nhà ở, chi phí ít về lâu dài sẽ ổn định hơn. Thú thực thì em cảm thấy cuộc sống ở trên này chưa phù hợp với mình hay bời vì em đã quen với cuộc sống và công việc dưới Hà Nội. Vậy anh cho em lời khuyên được không ạ. Em nên làm ở quê cũng là thành phố ở tỉnh hay xuống Hà Nội ạ. Mong hồi âm từ anh. Em cám ơn ạ!

    • Dear em;
      Em có những trải nghiệm sống mà ở tuổi của em không mấy người có được. Câu trả lời rất dễ đó là em quay lại với con đường cũ, tiếp nhận và tận dụng cơ hội đó. Khi em tiếp nhận cơ hội đó sẽ xuất hiện thêm các cơ hội mới khác nữa. Công việc hiện tại của em lúc nào em cũng có thể có lại được còn cơ hội kia thì xuất hiện trong đời không nhiều.
      chúc em thành công.
      V.D

  17. Bài viết của anh rất hay! Em cũng đang mất phương hướng ko biết nên làm sao. Em bỗng nhiên bị điếc 1 bên tai đã 5 năm đi điều trị rất nhiều ở các bệnh viện nhưng bác sĩ đều không tìm ra nguyên nhân và ko trị được, 2 mắt của em thì vừa cận vừa loạn ko thấy rõ mặc dù đã đeo kiếng chính vì vậy em ko thể đi làm. Gia đình em lúc nhỏ do khó khăn nên ba mẹ đi làm xa em ở với ông bà nội chịu nhiều ức hiếp của cô chú và anh chị em họ nên lớn lên tính em rất nhát, tự ti bị trầm cảm rất nặng. Giờ em chỉ ở nhà nội trợ nhưng gia đình ko hiểu cho em cứ trách móc, so sánh em rất mệt mỏi chỉ muốn chết cho rồi. Anh có thể cho em 1 vài lời khuyên hoặc gợi ý cho em vài quyển sách để em có thể có niềm tin hơn về cuộc sống này. Xin cảm ơn và chúc anh thật nhiều sức khỏe!!

    • Chào bạn! Xin phép được xưng bạn và mình nhé! Không biết bạn có đọc được những dòng này không nhưng khi biết đến được hoàn cảnh của bạn mình không thể kìm được nên xin phép viết vài dòng chia sẻ cùng bạn mặc dù biết không thể làm gì được để giúp đỡ bạn phần nào! Xin được chia sẻ với bạn, cố gắng lên Ngọc nhé 🙂
      Tý nữa thì mình bật khóc đấy, đang cố kìm nén ghê lắm đây 😀

      • Những người gặp nghịch cảnh luôn tạo cảm xúc của người xung quanh rất lớn. Gần đây mình mới đọc cuốn “Điểm đến cuộc đời” của Đặng Hoàng Giang, thấy rằng nghịch cảnh để vượt qua hầu hết phải xuất phát từ người trong cuộc. Những giúp đỡ bên ngoài chỉ là xúc tác thêm; khi người trong cuộc thể hiện ý chí vượt qua nghịch cảnh thì sẽ xuất hiện những người xung quanh giúp đỡ họ.
        Nếu bạn chưa đọc cuốn này thì nên đọc; để thấy rằng cuộc sống xung quanh tưởng như bình thường nhưng trong đó ẩn chứa những cuộc đời phải chịu tới tận cùng nỗi đau. Không phải chỉ có mình mình, có rất nhiều người đang hàng ngày hàng giờ phải chấp nhận đối mặt với nó mà không còn con đường nào khác.

  18. Em chào anh! bài viết của anh thật sự đã giúp đỡ em rất nhiều. Em đang hóa ốm do học hành và nhiều thứ khác. Em đã phải nghỉ học một ngày để ổn định lại tinh thần. Và bài viết đã giúp em thấy khá hơn rất nhiều! Em năm nay đang học lớp 12 và có ước mơ là đỗ vào trường ĐH quân y HN. Nhưng bản thân em khó đạt được chỉ tiêu vì còn thiếu 13cm chiều cao và 9 kg cân nặng. Học lực của em khá đều nhưng dạo này vì ko biết phải theo khối A hay khối B nên em học cả 2 khối luôn. Nhưng học tập và rèn luyện thể lực sau một thời gian lực học và thể chất của em bị giảm đi. Em tiếp thu bài khá chậm, khó nhớ, nhanh quên, hay mệt mỏi. Kết quả là em bị stees nặng, giờ lại bị ốm. Em hoang mang lắm! Tuy giờ đã ổn hơn rồi nhưng em nên làm gì tiếp đây? Liệu anh có thể cho em một vài lời khuyên hữu ích không ạ?

    • Dear em;
      Việc mình làm cái gì phụ thuộc vào sức mình tối đa tới đâu. Lấy ví dụ như anh chẳng có năng khiếu gì về vẽ hay nhạc, có cho anh một trăm năm luyện tập thì cũng chỉ ngang với người có tố chất học vài tháng. Đôi khi giữa cái mình muốn và cái mình có thể đạt được (cho dù với ý chí mạnh mẽ) cách xa nhau. Lúc đó buộc mình phải điều chỉnh lại cái mình muốn cho vừa sức của mình, vừa đủ để mình không nản trí, vừa đủ thách thức để mình phải cố gắng.
      Học hai khối có ưu điểm là em chỉ phải học thêm một môn học nhưng thêm một môn cũng là cả vấn đề. Nếu sức mình không đủ thì nên rút lại học 1 khối thôi. Dành thời gian nghĩ tới chuyên ngành mình sẽ học rồi lựa khối học, có tính tới khối mà mình đang giỏi hơn ( giữa Sinh và Lý)
      đang quá stress thì tốt nhất nên dừng lại vài ngày cho đầu óc sáng suốt rồi suy nghĩ em ạ. Đi sớm không có nghĩa là về đích sớm hơn đi muộn nhưng chuẩn bị tốt.
      thanks.

      • Em cám ơn anh đã cho em lời khuyên. Chắc em đã quá vội vàng rồi! Giờ em sẽ dừng lại nghỉ ngơi một chút, suy nghĩ lại và lên lại kế hoạch khác phù hợp hơn với bản thân!

  19. Chào anh.
    Rất cảm ơn sự chia sẻ của anh.em có một vấn đề nhờ anh tư vấn giúp e ạ,trong web của anh hình như không có bài viết về (triết học),mà em được thầy TS Lê Thẩm Dương chia sẻ rằng triết học cực kì cần thiết bởi nó cung cấp cái nhìn bản chất của cuộc sống(mang tầm chiến lược) và là kiến thức nền tảng cơ bản nhất của con người.nhưng sao em nghiên cứu mãi mà vẫn không thể vận dụng được và không nhận biết nó hiện diện khi nào.anh có thể giải đáp và tư vấn phương pháp học giúp em ạ.Cả môn tâm lý học luôn ạ.

    • Dear em;
      Tâm lý thì em tham khảo mấy bài phi lý trí, trí tuệ cảm xúc. Với mảng triết học anh nghĩ khi em tới một trình độ nào đó mới cần phải nghiên cứu, nghiên cứu sớm quá thì giống như bắt bọn hs lớp 1 giải thích thích tại sao 1+1 =2 thay vì nó chỉ cần nhớ 1+1=2.

      Đôi khi người ta hay dùng những lời lẽ to tát để quan trọng hóa vấn đề; thực tế cái gì muốn thực hiện được đều phải đơn giản. TS Lê Thẩm Dương có những bài giảng hay nhưng không phải những gì ông nói cũng đúng đâu.
      thanks.

  20. Bài viết của anh rất hay ạ. Có rất nhiều chỗ mô tả rất giống hoàn cảnh của em. Em sinh ra trong một gia đình rất nghèo ở một nơi cũng rất nghèo. Từ nhỏ, em đã tự nhủ với lòng là em phải học thật giỏi để thoát được cái nghèo, em không thể sống cuộc sống giống như họ cơm không đủ ăn, mặc không đủ mặc, bạo hành gia đình, cờ bạc, rượu chè… Gia đình em cũng nằm trong hoàn cảnh đó, cuộc sống từ nhỏ của em là đã tự lập rất sớm, em luôn nói với bản thân là tư tưởng của em khác họ, em không thể sống một cuộc đời như họ được. E cố gắng từng ngày, làm đủ việc để học tới lớp 12. Năm đó em nằm trong danh sách đi thi học sinh giỏi ạ (năm 2012) và ngoài dự đoán là em lại trượt, sau đó lại trượt luôn kỳ thi đại học. E đã quyết định ôn 1 năm để thi lại. Xem như đây cũng là cơ hội để mình vừa học vừa làm, chuẩn bị cho 1 năm sau, lúc đó học đại học sẽ tốt hơn. Nhưng em lại trượt và em đưa ra quyết định là học một trường cao đẳng, học một ngành em ko thích. Lúc này em rất thất vọng về bản thân mình. Nhưng em vẫn động viên mình, sau này có điều kiện em sẽ đi học ngành em thích, nhưng em biết rất khó, cái suy nghĩ đó chỉ là tự an ủi mình thôi.
    Học xong năm đầu cao đẳng thì em tìm được việc làm bán thời gian khá ổn, đủ sinh hoạt và tiết kiệm một ít. Dù công việc rất áp lực và mệt mỏi, phải nhịn nhục đủ đường nhưng em vẫn kiên trì làm để duy trì cuộc sống của mình. Em ra trường và vẫn làm chỗ đó gần 1 năm nữa, em vừa mới nghỉ việc. E gom tiền dành dụm của mình để học 1 khóa học không phù hợp với năng khiếu của em, dù em thích nó, nhưng lại học hành không tiến bộ. từ việc thích nó bây giờ em lại rất ghét nó. Em đang có ý định bỏ học cho xong. Kiếm một công việc ổn định và làm lại từ đầu. Nhưng số tiền em bỏ ra cho nó quá lớn, em lại không đành lòng. Em nghĩ thật buồn cười, số tiền 4 năm dành dụm cực khổ trong một phút chốc bay vèo mất. Em thấy hoang mang quá.
    Rất nhiều khi em suy nghĩ về những gì mình trải qua từ bé đến lớn, em thấy mình thật khổ. Trong khi bạn bè em có cha mẹ quan tâm, em lại chẳng có gì, phải tự mình làm tất cả mọi chuyện. Bạn bè em đi học, ba mẹ đưa đi đón về, còn em nhà xa trường 7 cây số em phải thức dậy từ lúc 5h để đi học, đi học về còn phải nhổ cỏ mướn để kiếm tiền đóng học phí, lúc này em mới học lớp 1. Lần nào đi họp phụ Huynh cũng không có người đi, đóng học phí chậm bị kêu tên giữa trường. Cha em đi nhậu xỉn về lại lôi mấy chị em ra chửi dù em không biết mình bị lỗi gì. Có những giai đoạn em rất ghét cha em. Em biết thế là không tốt nhưng em không thể thay đổi cảm xúc của mình.
    Có những lúc làm việc tới xỉu, trong túi không còn tiền cũng chưa bao giờ em nghĩ tới gia đình sẽ giúp em hay cho em lời khuyên nào. Em nghĩ tới là lại thấy thật mỉa mai..
    Em biết sau ngày hôm nay thì ngày mai lại là một ngày khác rồi, con người cũng không thể nào ôm mãi quá khứ và sống với những thất bại của bản thân, phải hướng đến những điều tốt đẹp.
    Nhưng thực sự em không biết mình sống vì gì cả, em chỉ đang tồn tại vì em không thể chết thôi..
    Nếu ai đọc được thì xin cảm ơn vì mọi người đã đọc tâm sự của mình. Mình để lâu quá rồi, quá mệt mỏi.

  21. Chào anh
    Em là học sinh lớp 9 em rất giỏi môn toán .Khi làm bài tập trong lớp học thêm em làm rất tốt thậm chí những bài toán khó em giải cũng đc mà khi lên trả bài em lại không làm được bài tập dễ đến cả hai trung bình cũng làm được .Em khiến thầy rất thất vọng . Giờ em không biết mình phải làm sao

    • Dear em;

      Chắc em gặp vấn đề về cảm xúc thôi. Lúc tập luyện thì rất tốt nhưng lúc thi đấu thì đầu óc không nghĩ được gì. Điều này vẫn cứ gặp ở những vận động viên chuyên nghiệp thì với em nó là việc bình thường. Nếu em càng “thất vọng” thì em sẽ càng để cảm xúc lấn át mình. Em nên biến sự thất vọng thành hành động cụ thể, giải bài toán khi bình tĩnh xem mình có giải được không, tìm ra tại sao lúc lên trả bài mình lại không giải được. Vì thời gian quá gấp, vì mất bình tĩnh, vì thiếu tập trung,….Tìm được nguyên nhân cụ thể thì tìm phương án giải quyết và quyết tâm thực hiện cho bằng được.

      Thanks.

  22. Chào Anh Dũng ạ. Em mới theo dõi khá nhiều bài viết của anh, hầu hết em đều vỡ ra rất nhiều bài học quý giá từ đó. Tuy nhiên có 1 điều em không hoàn toàn đồng quan điểm với anh về quan điểm sau :
    “– Tâm lý tìm tới chỗ dựa phật giáo: Đạo phật sẽ lý giải theo cái cách mà người đó cảm thấy an ủi. Nghịch cảnh xảy ra giúp người đó trả một món nợ trong quá khứ, hãy chịu khó cúng vái thành tâm mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp.”

    Nếu thật sự tìm hiểu kỹ về triết lý của Phật giáo, Đức Phật không hề yêu cầu cúng kiếng gì. Có câu rất thông dụng ” Tu đâu cho bằng tu tại gia” ạ, tức là hãy tu từ trong gia đình – vì gia đình là tế bào của xã hội, nếu không làm được người con hiếu thảo hoặc làm tốt vai trò của mình, thì không nên đến chùa để tu làm gì. Việc cúng kiếng theo em hiểu chỉ là cách để tỏ lòng khiêm cung, tôn kính với một tôn giáo – một hệ tư tưởng, tưởng nhớ về nguồn gốc sâu xa của xã hội chúng ta đang sống, như việc thờ cúng ông bà tổ tiên – đều là việc “uống nước nhớ nguồn” cần phải có.

    Tất cả hình thức, thật ra đều do con người nghĩ ra. Quan trọng là chúng ta phải hiểu được điều cơ bản bất cứ việc mình nên làm trong kiếp người này.

    Rõ ràng, khoa học không phải là tất cả. Chính ngày nay, nhiều điều khoa học không thể chứng minh được, và khoa học còn thừa nhận rất nhiều điều từ Phật giáo phù hợp với phát triển khoa học ạ.

    Tôn giáo là tự do trong chọn lựa của mọi người về con đường tâm linh. Nên có hay không có tôn giáo, hay theo bất cứ tôn giáo nào, điều cốt lõi là sống cho trọn sứ mệnh của mỗi người – hiểu được ý nghĩa sống và tu thân trong từng giây phút hiện diện trên đời này.

    Vừa đọc xong bài có ý khuyên chúng ta nên nâng cao kỹ năng trình bày – 1 trong 5 kỹ năng theo anh Dũng là quan trọng nhất. Thế nên, học đi đôi hành, em bình luận chút suy nghĩ của mình tại đây ạ (hihi).

    Rất cảm ơn anh đã tâm huyết tạo ra 1 website tuyệt vời như thế này ạ!

    • Cảm ơn em; lập luận của em rất đúng. Anh chỉ giải thích thêm về ý tưởng của anh.

      Thường những người trước khi theo phật giáo đã chịu những nỗi đau rất lớn hoặc có một nỗi sợ rất lớn trong tương lai, ít có người nào đang hạnh phúc với cuộc sống mà lại đột nhiên đi tu. Đây là đặc trưng rất khác của Phật giáo so với thiên chúa giáo cũng như các đạo giáo khác. Trên blog này anh cũng có nhiều entry về phật giáo.

      Cái gì cũng có hai mặt của nó, không thể bảo tìm chỗ dựa phật giáo là tốt hay không tốt mà không xét tới bối cảnh của nó. Trong bối cảnh của entry này và trong thực tế anh thấy có nhiều người không thực sự gặp khó khăn quá lớn lại quá dựa vào phật giáo thay vì thay đổi chính bản thân mình. Vì quá dựa vào nên họ tin một cách mù quáng dẫn tới vấn đề của họ lớn lên theo thời gian trong khi họ tự ru ngủ mình trong sự bình an về một viễn cảnh tương lai quá xa vời.

      thanks.

  23. Dear anh Dũng,

    Năm nay em 24 tuổi. Em đã đi làm được 4 năm (em đi làm thêm từ năm 2 ĐH & bỏ không học ĐH từ năm 3 ngành IT). Sau 4 năm đi làm mức lương của em đối với các bạn đã ra trường thì cũng ở mức tạm chấp nhận (~10T). Tuy nhiên em thấy với công sức cũng như thời gian mình bỏ ra thì đó là một thất bại so với kì vọng của em. Hiện tại em đang rất băn khoăn trên còn đường sự nghiệp của mình với 3 hướng: Thứ nhất đi xuất khẩu lao động Nhật có vốn làm ăn, Thứ 2 theo đuổi tiếp ngành IT chuyển môi trường (có thể lương sẽ bị giảm chút) tuy nhiên theo như em nghĩ 2-3 năm nữa cũng chỉ đủ bám trụ ở HN, thứ 3 tiếp tục làm ở môi trường cũ tuy nhiên khả năng phát triển với mức lương cao hơn rất khó.
    Anh cho em hỏi em nên đi theo hướng tập trung phát triển sự nghiệp trước (có thể lương thấp đi) hay đi xuất khẩu lao động Nhật (hướng nông nghiệp công nghệ cao) để có vốn. Em băn khoăn quá, coi như 4 năm phấn đấu cho 1 công ty em tự đánh giá là 1 bước đi sai lầm rồi, nếu thêm 3 năm sai nữa là hết tuổi trẻ luôn ạ.

    Cảm ơn anh.

    • Dear em;

      Em đưa ra 3 phương án:
      PA1: Xuất khẩu LĐ
      PA2: Thay đổi cty (vẫn ngành IT)
      PA3: Tiếp tục làm ở cty cũ

      Em có thể dễ dàng tính toán được PA3 (Ưu điểm và nhược điểm). PA2 khó đoán định hơn vì còn phụ thuộc vào năng lực và sự may mắn của em nữa. May thì đó là lựa chọn tốt hơn còn không may thì có khi lại còn kém hơn PA3.

      PA1 cơ bản là cũng có thể dự đoán được số tiền tích lũy được sau một khoảng thời gian nhất định thông qua việc tìm hiểu những người đi trước. PA1 còn có đặc điểm là có thể có thêm kinh nghiệm trong lĩnh vực nông nghiệp công nghệ cao (sự kết hợp của công nghệ vốn là nằm trong vùng kiến thức của em và Nông nghiệp). Nông nghiệp công nghệ cao cũng là ngành mà nhiều công ty lớn đang đầu tư vào như Vingroup, Hòa phát, Hoàng Anh gia lai,…

      Lựa chọn PA nào đòi hỏi em phải tự phân tích và quyết định.
      – Nếu em ưa mạo hiểm, thích làm một cái gì đó khác biệt, không còn thích làm ở vị trí hiện tại thì PA1 có thể là một lựa chọn tốt.
      – Nếu em thích ổn định, ngại xa gia đình, cảm thấy khó có thể làm tốt ở vị trí PA1 thì có thể theo PA2 hoặc PA3 nhưng với chiến lược tốt hơn. Với mức lương 10tr/tháng, chịu khó tiết kiệm thì 3 năm cũng có được số vốn kha khá. Nếu theo P/A này em có thể tham khảo bài: https://chienluocsong.com/chien-luoc-tai-chinh-ca-nhan/

      Anh thiên về PA1 hơn so với 2 PA còn lại. Nhiều rủi ro nhưng nếu thành công thì cũng rất xứng đáng.

      Chúc em có được lựa chọn sáng suốt.

      • Em cảm ơn anh. Blog của anh rất hay. Chúc anh nhiều sức khỏe và gia đình hạnh phúc & thành công ạ.

  24. Bài viết của a rất hữu ích… e năm nay 26t mà e thấy e cũng chưa có gì trong tay( CV cũng ko ổn định, bạn trai cũng chưa có) . cuộc sống của e mới sang trang mới cách đây mấy ngày.. e ở tỉnh lẻ lên phố làm việc có ở nhờ nhà anh chị,, nhưng do mẫu thuẫn nên e quyết định ra ở riêng, chỗ e thuê là 1 dãy trọ nhưng phòng nào biết phòng đấy, ko ai nc với ai, lúc nào cũng đóng cửa…mới trải qua 3 ngày mà e cảm thấy cs như địa ngục vậy đi làm đi ăn cái j cũng lủi thủi 1 mình tối về cũng chỉ 1 mình ngồi cắm đầu vào đt… đôi khi chỉ thèm có ai đó để nói chuyện, nhưng xung quanh toàn ng lạ. giờ e mất phương hướng ko biết mình cần gì?/ mình lviẹc phấn đấu vì cái gì? khi ra ngoài sông 1 mình đúng là ko như mình tưởng tượng.. khi sống cùng mn thì nghĩ ra ngoài mình sẽ có nhiều time thoải mái hơn nhưng thật sự là đáng sợ, đáng sợ với ko gian và trong suy nghĩ. E cần 1 lời khuyên giúp e có động lực hơn trong cs thật sự bjo e rất rất buồn

    • Dear em;

      Cái em đang gặp phải là do thay đổi thói quen một cách đột ngột dẫn tới mất cân bằng thôi. Giống như một người nghiện thuốc một ngày hút 1 bao bỗng nhiên giờ không được hút nữa. Con người có khả năng thích nghi rất tốt nên rồi em sẽ quen với cái chuyện đó.

      Bước 1: Em xác định rằng trạng thái đó là hết sức bình thường và mình sẽ vượt qua không sớm thì muộn. Cho dù thế nào thì một lúc nào đó trong đời con người cũng phải đối mặt với việc tự quyết định và tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.

      Bước 2: Cần chọn cho mình một hoạt động xã hội để tăng cường giao lưu. Tham gia câu lạc bộ, tham gia các khóa học,…Sau khi cảm thấy tươi tỉnh lên thì tiếp tục làm cho mình bận rộn bằng cách đặt ra một mục tiêu nào đó, ví dụ như nghề nghiệp chẳng hạn vì em cũng đang có công việc bấp bênh mà.

      Túm lại, thời gian của em đang có rất nhiều, nếu em không định hướng nó vào việc có ích thì em sẽ chán nản rồi bị vướng vào việc không có lợi về lâu dài.

      Chúc em sớm thích nghi với cuộc sống mới.

      • cảm ơn a ạ… có lẽ e cũng đã dần phải thích nghi với cs mới. e rất tâm đắc câu “ngại thay đổi khó thành công” mình cứ mãi dậm chân tại chỗ, nhàm chán và yên bình thì có lẽ cs sẽ ko còn thú vị, phải có những thử thách để cho mình trải nghiệm. sắp tới e cũng chuyển địa điểm ở mới và có lẽ tiếp theo là công việc mới.

  25. Em cảm ơn bài viết của anh, em cũng đang rất hoang mang vì công việc mà không biết chia sẻ với ai. Em năm nay 26 tuổi, tốt nghiệp chuyên ngành tiếng anh.Em đã kết thúc hợp đồng với công ty được hơn 3 tháng rồi ( em gia hạn HĐ 1 lần, nhưng sau đó k thấy công ty thông báo gia hạn tiếp hay chấm dứt, đến gần ngày kết thúc mới báo) nên lúc nghỉ việc em chưa xin được công việc mới cũng không có nhiều tích lũy. Em cũng đã xin được 1 chỗ làm việc khác, nhưng công việc k như em nghĩ nên em xin nghỉ, hiện tại em không còn hứng thú để xin làm công việc văn phòng nữa, mà muốn làm tạm một công việc lao động theo ca, và tranh thủ ôn luyện tiếng anh để định hướng lâu dài cho tương lai. Nhưng giờ mỗi khi nghĩ đến làm việc đi làm lao động em lại thấy oải, em cũng k biết em nên làm gì nữa. Kiên trì tìm kiếm công việc văn phòng khác hay làm công việc lao động rồi tranh thủ ôn luyện lại kiến thức. Xin anh cho em một lời khuyên

    • Dear em;
      Em năm nay 26 tuổi thì chắc trước thời điểm cty làm 3 tháng cũng phải làm ở đâu đó rồi. Em gặp khó khăn ở việc không tìm được việc văn phòng như mong muốn do vậy định làm một công việc nào đó tạm thời ,trong thời gian đó gia tăng bằng cấp, năng lực (tiếng anh).

      Phương án em đề ra giống như hầu hết phương án của tất cả mọi người nói chung đó là trì hoãn với một lý do rất hợp lý đó là phục vụ học tập tìm kiếm cv mới.

      Phương án của em có một số rủi ro:
      – Không xác định rõ mình yếu gì, cần bổ sung gì nên học không có định hướng dẫn tới mất thời gian trong khi mình cũng không còn quá trẻ.
      – Làm công việc tạm thời một thời gian trong khi không có định hướng lâu dài dẫn càng làm lâu càng ngại phải tìm chỗ mới.
      – Vì em không thích công việc tạm thời nên nhiều khả năng cũng sẽ không trụ được lâu dẫn tới càng mất tự tin.

      Hiện tại em 26 tuổi như vậy cũng không phải quá trẻ nên chiến lược của em sẽ phải khác với các bạn mới ra trường. Anh nghĩ em có thể xem xét lại định hướng nghề nghiệp của mình, xác định rõ vị trí công việc mục tiêu, công việc đó hiện em đang còn thiếu gì, em sẽ dành bao lâu để lấp đầy chỗ thiếu đó. Nếu chỗ thiếu đó có thể thực hiện trong thời gian ngắn 3 tới 6 tháng thì tập trung toàn lực, không đi làm đâu cả. Còn nếu phải mất nhiều thời gian thì đi tìm công việc tạm thời duy trì trong khi thực hiện.

      Mấu chốt ở đây là em phải có mục tiêu và một kế hoạch nếu không sẽ rất lãng phí thời gian. Em cũng chỉ còn 2 tới 4 năm để xác định phương hướng nghề nghiệp và chọn cho mình một chỗ đứng nữa thôi.

      Chúc em thành công.

  26. Hồi trước lúc mới ra trường tiếng anh mình rất kém, gặp người nước ngoài là ấp úng nói không nên lời. Lúc đó bạn mình giới thiệu trung tâm tiếng anh Emas trên đường Sư Vạn Hạnh ở quận 10, họ chuyên môn đào tào tiếng anh dành cho người bận rộn, mình thấy học ở đó rất tốt, cả về chất lượng bài giảng, phương pháp của thầy dạy rất hay, học xong thì mình có thể tự học giao tiếp luôn không cần đến trung tâm nữa. tất cả thời gian học chỉ kéo dài một tháng rất thích hợp cho bạn nào không có thời gian nhé.

    • Sao mình viết một trang dài gởi đến nhờ anh tư vấn mà bây giờ ko thấy đâu cả..Viết xong cũng nhấn Post comment mà..

      • Tại em post trong một comment khác nên không hiện lên ở đầu. Em kéo xuống phía dưới hoặc search theo tên em sẽ thấy.
        Nội dung của em:
        Em đang rất rối và căng thẳng,mong anh tư vấn giúp em với.
        Em học TC Kế toán ra trường gần 3 năm nay, công việc không ổn định. Em không thích ngành mình học mặc dầu bằng loại giỏi, em nghĩ mình đã chọn sai ngành học ( hướng chọn của gia đình). Vừa qua em có làm cho 1 DN tư nhân về viết trang quảng cáo ẩm thực cho các nhà hàng, khách sạn.Công việc của em là đến nếm thử những món ăn mới của nhà hàng và viết bài đăng trên trang quảng cáo ẩm thực Em rất thích và yêu công việc này ( em tự dành tiền lương mua sắm máy ảnh.. loại chất lượng cao để phục vụ cho công việc viết bài, chụp hình ảnh đẹp hơn..)Nhưng doanh nghiệp nhỏ, lương thấp lại không đóng bảo hiểm xã hội nên gia đình em muốn tìm một công việc nhà nước để ổn định sau còn có các chế độ về bảo hiểm.. Vừa qua gia đình có nhờ xin được cho em vào làm công việc giao dịch viên tại một ngân hàng. Em đã xong 2 tháng thử việc, học đào tạo chuyên ngành và chính thức ký hợp đồng hơn 2 tháng nay. Gần một tháng nay do căng thẳng và áp lực công việc, áp lực trong mối quan hệ với đồng nghiệp, em cảm thấy rất mệt mỏi và muốn nghĩ việc. Gia đình đã đặt hy vọng vào công việc này của em và nghĩ rằng em phải có công việc ổn định thì mới lập gia đình.., mặc khác nếu nghĩ việc thì em cũng chưa có công việc nào khác để có thu nhập. Em đã xin nghĩ 2 ngày nay để có thời gian suy nghĩ nhưng sao nghĩ đến việc sẽ đi làm lại sau mấy ngày nghĩ em bổng thấy mệt mỏi, chán chường, không muốn đi làm nữa, gia đình đã động viên em rất nhiều rồi mọi việc sẽ nhanh chóng qua đi, tất cả rồi sẻ đi dần vào quỹ đạo.. Bản thân em tự thấy mình không phù hợp với công việc này, 9 tiếng đồng hồ căng thẳng trong 1 ngày, bản tính em cũng ít nói nên cũng ít nói chuyện, tâm sự với chị em trong phòng, công việc còn mới mẻ mà đôi lúc hỏi thì mọi người do bận việc cũng không trả lời nên em càn bị áp lực về công việc , nhiều lúc bị rối không biết xử lý công việc như thế nào..
        Em mong anh tư vấn giúp em với, em có nên nghĩ việc để theo đuổi công việc mà mình yêu thích không ( chế biến thức ăn, viết những bài nhận xét về ẩm thực..)
        Anh tư vấn gấp giúp em vì đã hết 2 ngày xin nghĩ việc. Em cám ơn nhiều

    • Dear em;
      Lựa chọn công việc nào đó dựa vào mấy tiêu chí:
      – Mình có thích làm không? có đam mê không?
      – Mình có thể làm giỏi không?
      – Công việc đó có mang lại tiền hay lợi ích lâu dài nào không?

      Ví dụ em có thể rất thích vẽ tranh nhưng vẽ không giỏi vì vậy không bán được. Với việc chế biên thức ăn, viêt bài,…. thì em cũng phải xem tương tự, đúng là em có thích nhưng có thể làm giỏi không? công việc đó có mang lại tiền hoặc có tiềm năng phát triển dài hạn không?

      Đối với công việc ngân hàng, lợi thế khá rõ là đúng vào chuyên ngành em học. Công việc đó em hiện không thích bởi áp lực trong công việc va các mối quan hệ nhưng về dài hạn công việc đó mang lại lợi ích (sự ổn định, thu nhập,..)

      Công việc nào cũng thế thôi, mới làm bao giờ cũng đầy áp lực. Áp lực đó là do nó mới với mình nên làm mất thời gian. Khi đã làm quen áp lực sẽ giảm xuống dần dần. Nếu đồng nghiệp trong phòng không trả lời em thì đa phần xuất phát từ câu hỏi của em không đúng lúc hoặc không đáng để họ phải mất công trả lời.

      Anh nghĩ trước mắt em vẫn nên làm ngân hàng. Vì lợi ích nhìn rõ trước mắt là rèn luyện được khả năng chịu áp lực. Sau này sang việc khác đỡ áp lực hơn cũng dễ dàng. Ngay từ đầu đã chọn công việc dễ thì sau này rất khó để vượt qua các công việc khó. Khó trước dễ sau còn hơn là dễ trước khó sau.

      thanks.

  27. Cảm ơn bài viết của tác giả, em năm nay là sinh viên năm 3 nhưng em cảm giác bị áp lực rất lớn từ phía gia đình, em học ngành luật nhưng về phía mẹ em cứ bị tác động từ phía bên ngoài tác động nói bảo ngành này không xin được việc, thất nghiệp phải học cái khác để làm trái ngành,… rồi tạo áp lực cho em bắt em phải học thêm cái gì nữa. Nhưng bản thân cá nhân em thấy học nhiều không phải là tốt mà chỉ muốn tập trung vào một cái duy nhất ( có thể nói em chưa tính xa như mẹ mình ) nhưng đôi khi mẹ em gây áp lực quá lớn làm em rất mệt mỏi. Khi mẹ hỏi tương lai con thất nghiệp thì làm gì dẫn đến em cũng rất mệt mỏi. Em thật sự rất buồn!

    • Dear em;

      Mẹ em chưa tin em là do bản thân em cũng không tin tưởng.

      Nghề luật sư, bác sĩ là hai trong nhiều nghề bị ảnh hưởng lớn của cuộc cách mạng 4.0. Nói vậy không phải là trù ẻo gì ngành luật. Học luật giúp gia tăng khả năng tư duy logic rất tốt, áp dụng trong nhiều ngành nghề chứ không phải mỗi tư vấn luật.

      Nếu em đang xuất sắc và đang yêu thích thì em cứ chuyên tâm vào học. Nếu thấy mình chỉ ở mức trung bình, ko có gì nổi trội thì cũng nên thử nhiều phương án khác. Đó không phải là lựa chọn mang tính đánh đổi. Em có thể làm song song hai việc mà.

      Nếu em quyết tâm chỉ theo ngành luật này thì nên làm mẹ em yên tâm bằng cách đi làm thêm song song với việc học. Công việc đó cần liên quan tới ngành em đang học, cho dù không lương cũng được.

      Lúc là sinh viên nên cố gắng làm thêm bên ngoài nhiều để gia tăng kinh nghiệm sống em ạ.
      thanks.

  28. Em chào anh ạ. Trước tiên em rt cám ơn bài viết chia sẻ của anh khi mất phương hướng. Anh có thể tư vấn một chút về tình hình của em được không ạ? Em là nữ, 27 tuổi. Em ra trường cũng 4 năm rồi ạ, nhưng thời gian đầu, phải đến 3 năm em chơi vơi mất phương hướng, quay cuồng trong việc muốn đi du học, làm việc không chuyên tâm và cũng không chuyên sâu về công việc. Nên CV của em khá là xấu. Chỉ có 1 năm trở lại đây, em mới làm việc đúng chuyên nghành của em. Nhưng công việc hiện tại em không học hỏi được nhiều lắm, khả năng có thêm kinh nghiệm là tương đối nhỏ. Sau 1 năm làm việc, em đang định tìm công việc mới để nâng cao chuyên môn. Tuy nhiên, vì là nữ tuổi cũng cao nên em hơi khó tìm việc (Em học về kỹ thuật ạ) Hiện tại, có một công ty mới nhận em, nhưng công ty này cũng có vẻ không tốt lắm (theo trực giác của em) Em không muốn vào công ty này lắm nhưng nếu từ chối công ty này em không biết liệu em có còn được công ty khác nhận không. Công việc mới có thể lên kinh nghiệm nhưng môi trường ko ổn lắm. Công việc hiện tại không lên kinh nghiệm nhưng môi trường thân thiện. Em cũng rất băn khoăn, rốt cuộc là mình muốn gì. Kinh nghiệm hay môi trường? Em nên tiếp tục làm công việc này rồi chờ một cơ hội khác hay đổi công việc ạ? Em rất sợ nếu đổi việc, làm không tốt, em lại nghỉ việc ở nhà. Mà cảnh ko có việc kinh khủng lắm ạ. Em thực sự không muốn rơi vào hoàn cảnh đó. Anh có thể cho em chút lời khuyên được không ạ? Em cám ơn anh ạ.

    • Dear em;
      Anh nhớ trong cuốn “Dạy con làm giàu” tập 3 của Robert Kiyosaky có đoạn như thế này:

      Chúng ta không cần thiết phải yêu phương tiện dùng để đi tới đích, quan trọng cuối cùng là phương tiện đó có đưa ta tới đích được không. Ví dụ như em rất ghét đi máy bay nhưng nếu không đi thì em không thể đi bộ tới TP HCM từ Hà Nội trong vòng hơn 3 giờ được.

      Tương tự tình huống này, em phải tự hỏi mình trong mỗi trường hợp (cty cũ và cty mới), rằng “phương tiện” đó có giúp em tới đích được không? Thà em không thoải mái trong hai giờ bằng máy bay còn hơn là em vật vã đi xe khách từ Hà Nội tới Sài gòn trong 24 giờ.

      Cty cũ mang lại sự thoải mái nhưng có giúp em tới đích không? Công ty mới mặc dù “không thoải mái” và “đầy rủi ro” nhưng có giúp em tới đích nhanh hơn hay không.

      “Kinh nghiệm” có phải là cái đích và nó có phải là chỉ có con đường học hỏi từ công việc? “kinh nghiệm” bao nhiêu là đủ? Và Nếu đủ dùng để làm gì?

      Tóm lại, việc quyết định ở lại hay ra đi cũng giống như việc em phân tích lựa chọn phương tiện giữa xe máy, ô tô và máy bay để đi từ Hà Nội tới TP HCM. Em có một đích đến, một lượng tiền, một lượng thời gian, có sở thích cá nhân và em chọn ra phương tiện mình thấy phù hợp nhất.

      Chúc em có được lựa chọn cho riêng mình

      anh V.D

      • Em cám ơn lời khuyên của anh ạ. Nhờ lời tư vấn của anh em đã hiểu nhiều điều.
        Còn một chuyện, em không rõ lắm, mọi người đều bảo em là em lớn tuổi rồi, tìm công việc ổn định thôi. Nhưng em cũng đã mất định hướng 3 năm, em thật sự rất muốn bắt đầu lại từ đầu, chứ không phải chỉ an phận một chỗ. Việc em muốn bắt đầu lại thực sự cũng có khó khăn. Vì bây giờ các công ty cũng ít khi muốn tuyển 1 nữ lại học kỹ thuật, ít kinh nghiệm và cao tuổi như em. Em vẫn đang cố gắng tìm một công ty như vậy. Liệu điều em đang làm có phải là điên rồ như mọi người vẫn nói không ạ? Có phải em nên nghe theo lời khuyên đó. Nhưng bản thân em vẫn cảm thấy thiếu một chút gì đó trong cuộc sống nếu làm như vậy ạ.

    • Em đang rất rối và căng thẳng,mong anh tư vấn giúp em với.
      Em học TC Kế toán ra trường gần 3 năm nay, công việc không ổn định. Em không thích ngành mình học mặc dầu bằng loại giỏi, em nghĩ mình đã chọn sai ngành học ( hướng chọn của gia đình). Vừa qua em có làm cho 1 DN tư nhân về viết trang quảng cáo ẩm thực cho các nhà hàng, khách sạn.Công việc của em là đến nếm thử những món ăn mới của nhà hàng và viết bài đăng trên trang quảng cáo ẩm thực Em rất thích và yêu công việc này ( em tự dành tiền lương mua sắm máy ảnh.. loại chất lượng cao để phục vụ cho công việc viết bài, chụp hình ảnh đẹp hơn..)Nhưng doanh nghiệp nhỏ, lương thấp lại không đóng bảo hiểm xã hội nên gia đình em muốn tìm một công việc nhà nước để ổn định sau còn có các chế độ về bảo hiểm.. Vừa qua gia đình có nhờ xin được cho em vào làm công việc giao dịch viên tại một ngân hàng. Em đã xong 2 tháng thử việc, học đào tạo chuyên ngành và chính thức ký hợp đồng hơn 2 tháng nay. Gần một tháng nay do căng thẳng và áp lực công việc, áp lực trong mối quan hệ với đồng nghiệp, em cảm thấy rất mệt mỏi và muốn nghĩ việc. Gia đình đã đặt hy vọng vào công việc này của em và nghĩ rằng em phải có công việc ổn định thì mới lập gia đình.., mặc khác nếu nghĩ việc thì em cũng chưa có công việc nào khác để có thu nhập. Em đã xin nghĩ 2 ngày nay để có thời gian suy nghĩ nhưng sao nghĩ đến việc sẽ đi làm lại sau mấy ngày nghĩ em bổng thấy mệt mỏi, chán chường, không muốn đi làm nữa, gia đình đã động viên em rất nhiều rồi mọi việc sẽ nhanh chóng qua đi, tất cả rồi sẻ đi dần vào quỹ đạo.. Bản thân em tự thấy mình không phù hợp với công việc này, 9 tiếng đồng hồ căng thẳng trong 1 ngày, bản tính em cũng ít nói nên cũng ít nói chuyện, tâm sự với chị em trong phòng, công việc còn mới mẻ mà đôi lúc hỏi thì mọi người do bận việc cũng không trả lời nên em càn bị áp lực về công việc , nhiều lúc bị rối không biết xử lý công việc như thế nào..
      Em mong anh tư vấn giúp em với, em có nên nghĩ việc để theo đuổi công việc mà mình yêu thích không ( chế biến thức ăn, viết những bài nhận xét về ẩm thực..)
      Anh tư vấn gấp giúp em vì đã hết 2 ngày xin nghĩ việc. Em cám ơn nhiều

  29. Em chào anh, cũng như các bạn khác em mới đọc bài viết của anh và đã suy nghĩ rất nhiều. Em 24 tuổi, đang đi du học ở nước ngoài. Và vào ngay lúc này đây, trong đúng 1 ngày nữa em phải nộp luận văn master mà em chưa viết một chữ nào. Em vừa thấy sợ vừa thấy trống rỗng khi bản thân không có một chút động lực nào trong khi áp lực thì rất nặng nề, áp lực về tương lai, gia đình, nợ nần …
    Em xin lỗi em không muốn nói kỹ hơn về ngành học, vì em sợ người thân chẳng may lạc vào đây đọc được sẽ nhận ra em. Nói chung em đã học một ngành mà em không thích nhưng vì gia đình hướng cho nên em cũng phải theo đuổi, sau đó em lại đổi ngành vì không chịu đựng nổi, nhưng đổi sang ngành cũng hơi liên quan đến ngành trước để có thể học tiếp tục, vì em không thể / không dám học lại từ đầu một ngành mà em thích, vì em sợ cũng chẳng đi đến đâu. Rồi tiếp tục ngành này em lại tiếp tục chán nản.
    Em có tuổi thơ không hạnh phúc lắm, em bị bắt nạt ở trường rồi bố mẹ thì chia tay, khi lớn em không hợp với một ai, em luôn gặp thất bại, em học và làm những thứ mình không muốn mình không thích, em hay bị người ta bỏ rơi, em cũng không có bạn bè thật lòng, chưa từng có một ai yêu em.
    Em không để ý rằng mình đã bị trầm cảm từ mấy năm nay và em cảm thấy bản thân đang dần lún sâu vào bế tắc, như là dẫm chân vào bùn lầy mà không nhấc được chân ra vậy. Em nghĩ đến chuyện tự tử rất nhiều lần, thậm chí từ khi còn bé em đã nghĩ đến rồi. Nhưng em biết, như anh nói, đúng là vậy, việc chấm dứt cuộc sống thật ngu ngốc vì những lý do anh đã nói ở trên. Vậy là em quyết định lại tiếp tục sống tiếp cuộc đời vô nghĩa này.
    Vì những cảm xúc mặc cảm tự ti cả bế tắc nữa, một năm gần đây em đã không còn gặp ai nữa cả, em tự cách ly bản thân mà thực ra chẳng muốn điều đó, bạn bè không còn đến một người, người thân cũng chẳng thể trải lòng. Em thực sự mơ ước có một ai đó, một người thân một người bạn một người yêu hay ai cũng được, chỉ cần một người thôi ở bên cạnh mình, ủng hộ mình, nghe những tâm sự của mình mà không đánh giá, không xỉ vả, không âm thầm mỉa mai, không hả hê về những bất hạnh của mình. Em thấy chuyện đó thật quá xa xỉ trong xã hội này. Em thực sự rất cô độc.
    Em hay nằm mơ, trong những giấc mơ em được yêu thương, em sống một cuộc sống mơ hồ mà trong đó em cảm thấy rất hạnh phúc, đến nỗi khi tỉnh dậy em vẫn còn cảm nhận được cái cảm giác hạnh phúc ấy rất mãnh liệt, rồi em cứ muốn ngủ mãi để được mơ tiếp như vậy.
    Em sợ lắm, em sợ em sẽ bỏ cuộc mà tìm đến cái chết. Em không có dũng cảm làm lại cuộc đời hay là em không biết làm cách nào để thoát ra.

    Em vẫn còn chút hy vọng muốn làm lại từ đầu nhưng lại không dám và không có động lực nữa. Em lúc nào cũng suy nghĩ quá tiêu cực và em không biết phải làm sao. Giá mà em không yếu đuối như bây giờ.

    Em cảm ơn anh nếu anh có đọc được những chia sẻ không đầu đuôi này, em cũng cảm ơn vì anh đã có một bài viết hữu ích.

    • Einstein nói “Chúng ta không thể giải quyết vấn đề với cùng mức tư duy chúng ta tạo ra chúng”. Khi gặp một vấn đề nào đó nếu chỉ ngồi nghĩ giải pháp cho vấn đề đó thì đó là chúng ta đang dùng chính tư duy tạo ra vấn đề để giải quyết vấn đề.
      Khi gặp một bế tắc nào quá lâu, anh sẽ ngừng tư duy theo cách vẫn thường làm mà cố gắng đẩy tư duy mình lên cao hơn bằng cách đặt câu hỏi : Đây có phải vấn đề mà nhiều người gặp phải hay chỉ có một vài người như mình? Nếu gặp phải vấn đề này thường họ sẽ giải quyết như thế nào?

      Anh sẽ cố gắng tách biệt ra khỏi bản thân và nhìn nhận chính mình một cách khách quan. Nếu không tách biệt ta sẽ dễ bị nhìn vấn dề một cách rất chủ quan; ủng hộ bản thân, thỏa hiệp với bản thân. Và vấn đề sẽ vẫn còn đó.

      Những lúc như thế này phải làm khác đi, làm khác so với những cái mình vẫn thường làm. Những cái làm khác đó có thể rất điên rồ nhưng nó sẽ giúp ta nhìn ra một con đường đi khác với con đường ta đang đi.

      Vấn đề của em là nằm ở nhận thức sai về thế giới xung quanh chứ không phải là do thiếu năng lực. Trong con mắt em, thế giới đang vận động theo đúng nhận thức mà em đang có. Thực tế mọi thứ không như em nghĩ, chẳng qua vì em nghĩ tiêu cực nên luôn nhìn góc độ ở hướng tiêu cực và nghĩ rằng mọi thứ đều tiêu cực.

      Khi thá