Thông minh tài chính (P9 : Nắm giữ tài sản Doanh nghiệp để siêu giàu)

0
4088

Tuần trước có một sự kiện rất lớn trong giới đầu tư đó là việc VP bank chính thức lên sàn chứng khoán với giá khởi điểm 39.000 đ/cổ phiếu. Sau sự kiện này thì 4 vị trí trong top 20 người giàu nhất sàn chứng khoán đã thay đổi bởi 4 thành viên hội đồng quản trị của Vpbank. Trong 4 thành viên này thì có tới 3 người trong cùng gia đình:

  • Ông Dũng nắm giữ 70,2 triệu cổ phiếu tương ứng với 2.740 tỷ đồng
  • Bà Minh vợ ông Dũng nắm giữ 67,9 triệu cổ phiếu tương ứng với 2.649 tỷ đồng
  • Bà Quyên mẹ ông Dũng nắm giữ 66,56 triệu cổ phiếu tương ứng với 2.596 tỷ đồng

Nếu mỗi tháng bạn tiết kiệm được 10 triệu đồng thì phải cần tới 22.833 năm mới có số tài sản bằng với ông Dũng. Mà con số 2.740 tỷ đồng đó cũng chỉ mới tương đương với 124 triệu USD. Bill Gates có tài sản là 80 tỷ usd, nếu mỗi giây bạn kiếm được 1 usd và kiếm liên tục 24 giờ trong ngày thì phải cần tới 2400 năm mới tới được con số 80 tỷ đô la, đấy là còn làm tròn đấy nhé 😛

Hiện tại thì người giàu nhất sàn chứng khoán Việt Nam là ông chủ của FLC với số tiền quy đổi khoảng 40.000 tỷ đồng; đứng thứ hai là ông chủ của Vin với số tiền khoảng 30.000 tỷ. Doanh nghiệp của cả hai ông đều trong lĩnh vực bất động sản.

Warren Buffet nhà đầu tư huyền thoại có số tài sản là 70 tỷ đô la mà 99% số đó ông kiếm được sau tuổi 50. Warren Buffet là nhà đầu tư trên thị trường chứng khoán huyền thoại nhưng chắc chắn là ông không thể giàu như thế chỉ với cách mua rồi nắm giữ hay như những nhà lướt sóng vẫn gặp đầy trên thị trường chứng khoán.

Câu hỏi đặt ra : Bằng cách nào mà một người chỉ với một đời người mà kiếm khối tài sản mà người khác phải cần nhiều nghìn năm mới kiếm ra được?

Tôi không muốn bạn trả lời theo kiểu AQ rằng những người làm giàu đó có những tay đỡ đằng sau, có các hoạt động phi pháp,… vân vân và vân vân vì làm thế bạn đã bó hẹp tầm nhìn của mình.

Câu trả lời đó là họ nắm giữ tài sản doanh nghiệp. Thực tế tài sản của ông Dũng sẽ trồi sụt theo giá của cổ phiếu VP bank. Khi giá cổ phiếu lên thì tài sản ông tăng và khi giá giảm thì tài sản ông giảm. Nó cũng tương tự như việc bạn nắm giữ một bất động sản, giá bất động sản có tăng có giảm khiến cho tài sản của bạn có tăng có giảm.

Điểm khác biệt vô cùng lớn là ông chủ động hoàn toàn tài sản của mình. Hãy tưởng tượng thế này, giờ ông Dũng bán đi 1 triệu cổ phiếu với giá 39.000đ/ cp thu về 39 tỷ đồng. Tại sao ông lại bán? Vì sắp có một thông tin bất lợi nào đó khiến giá cổ phiếu giảm; vì là chủ DN nên ông là người đầu tiên biết và quyết định việc lúc nào công bố thông tin. Khi thông tin xấu được công bố ra, giá cổ phiếu giảm về 31.000 đ/cp, ông Dũng mua lại 1 triệu cổ phiếu với giá 31 tỷ. Và rồi giống như mọi tin xấu khác thì nó cũng đi vào dĩ vãng, giá cổ phiếu lại nâng lên 39.000 đ/cp 😛 ( đấy là ví dụ nhé không lại bảo mình tung tin đồn nhảm)

Tuy nhiên hoạt động kiểu như ví dụ trên bị cấm ở nước ngoài còn ở VN thì chưa; đó không phải nguyên nhân. Nguyên nhân là một doanh nghiệp sử dụng đòn bẩy nhân sự và đòn bẩy tài chính. Một doanh nghiệp có số tiền đi vay gấp vài lần số vốn tự có là bình thường. Một doanh nghiệp có hàng nghìn, hàng trăm nghìn nhân sự cũng bình thường. Một người thuê 1000 người thì có nghĩa 1 ngày của họ bằng 1000 ngày của bạn :P. Rồi nhờ sử dụng đòn bẩy tài chính họ khiến cho lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu lên tới trên 30% là bình thường (Lợi nhuận trên doanh thu của họ có thể chỉ 5% nhưng doanh thu của họ gấp chục lần vốn tự có, quy ra lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu lại cao). Tưởng tượng cứ 1 năm, vốn của họ lại tăng gấp đôi thì khác gì trò chơi xếp gạo trên bàn cờ vua.

Đối với bất động sản bạn không thể làm thế. Giá phụ thuộc hoàn toàn vào những thế lực khác. Tất nhiên bạn có thể có những cách làm bất hợp pháp kiểu như tạo ra một môi trường xấu xung quanh khiến cho giá cái nhà đó giảm để bạn mua, sau đó bạn lại làm môi trường xung quanh tốt lên để bán giá cao. Và quan trọng nhất là bạn cóc sử dụng được đòn bẩy nhân sự, đòn bẩy tài chính. Khi bạn sử dụng hai đòn bẩy đó thì bạn thành doanh nghiệp bất động sản mất rồi. Các ông như FLC, Vin,… chẳng phải giàu là vì thế sao?

Nếu bạn nắm giữ vài nghìn hay vài trăm nghìn cổ phiếu của VP bank thì bạn đơn giản là đang nắm giữ một giấy tờ có giá. Giấy tờ đó thể hiện bạn đang sở hữu một phần Vp bank nhưng nó giống như là bạn đang nắm giữ bất động sản. Bạn không có khả năng can thiệp được vào giá của cổ phiếu giống như không thể can thiệp vào giá nhà vậy. Trừ khi bạn nằm trong tổ lái quyền điều hành một số tiền, cổ phiếu vô cùng lớn.

Warren Buffet có được tài sản lớn là nhờ ông tìm ra các doanh nghiệp có lợi thế cạnh tranh, có khả năng phát triển nhưng đang bi bét. Ông mua cổ phiếu đủ để có thể ngồi trong hội đồng quản trị, can thiệp vào hoạt động quản trị của doanh nghiệp đó để khiến DN đó đang từ lỗ tới rất lãi, khiến giá cổ phiếu từ rất thấp tới rất cao. Có nghĩa là ông gần như mua doanh nghiệp, khiến nó tốt lên rồi bán nó với giá cao hơn. Ông không giầu chỉ bằng cách đơn giản là lựa chọn công ty, mua cổ phiếu của cty đó và ngồi đó đợi cổ phiếu tăng giá.

Mô hình này cũng tương tự như việc bạn mua một căn hộ xấu xí, làm nội thất thật long lanh lóng lánh rồi bán nó đi với giá cao hơn.

Câu hỏi đặt ra là ở Việt Nam có khoảng 5 triệu hộ kinh doanh cá thể và 600.000 doanh nghiệp đang hoạt động; vậy phải chăng chúng ta có rất nhiều người giàu?

Câu trả lời đương nhiên là không, có người khởi nghiệp, duy trì phát triển DN thành công nhưng cũng có nhiều hơn số đó thất bại bước khởi nghiệp, bước duy trì hoặc không thể phát triển xa hơn nữa. Nhiều người giàu lên, nhiều người ngèo đi và nhiều người duy trì công việc kinh doanh của mình chỉ ngang với mức làm thuê trung bình.

Khó nhất để có thể gây dựng và sở hữu một DN là gì?

Việc tạo ra một công việc tự doanh mà trong đó chỉ có một mình bạn không hề khó. Bạn có thể bán vé số, bán bánh mỳ kebap, hiệu cầm đồ, quán cafe nho nhỏ, sạp bán báo, kinh doanh vốn tự có,….Nhưng mô hình đó không thể phát triển lớn được, bạn chỉ có thể gia tăng giá trị tạo ra trên chính bạn, không sử dụng được đòn bẩy nhân sự (thời gian) và đòn bẩy tài chính. Đỉnh cao nhất cũng chỉ như một bác sỹ tai mũi họng tự mở phóng khám tại nhà là cùng.

Muốn mở rộng phát triển để có doanh thu nhiều hơn nhờ đó lợi nhuận lớn hơn và chống được áp lực cạnh tranh từ các đối thủ (vốn rất giỏi bắt chước) thì đòi hỏi phải thuê người và thuê tiền. Khi thuê người thì phải làm việc với con người. Mà làm việc với con người phức tạp thế nào thì cứ nghiệm ra việc bạn phải thuê người trông trẻ hay giúp việc khó khăn thế nào.

Con người dễ dàng trở thành một người chuyên môn giỏi khi họ bỏ ra nhiều công sức và thời gian. Ví dụ như thợ lề giỏi, lập trình giỏi, thợ hàn giỏi, lái xe giỏi,…Nhưng lại rất khó để trở thành nhà lãnh đạo giỏi, chúng ta đa số đều ngại làm việc với con người. Tất nhiên rủ nhau chơi bời đàn đúm phi vụ lợi thì chẳng có vấn đề gì. Khó là khi bạn có con người trong tay và khiến họ làm những việc bạn mong muốn ngay cả khi không có bạn.

Do khó khăn về kỹ năng lãnh đạo nên một chị bỏ việc đi buôn bán online thì chục năm sau vẫn cứ một mình tự lủi thủi làm. Vì khi thuê người thì họ làm không đúng ý mình trong khi mỗi tháng lại phải trả lương. Thuê người chỉ thấy đau đầu hơn chứ chẳng thấy nhẹ nhàng hơn. Mình vẫn cứ phải làm những công việc chính, thiếu mình là công việc bê trễ.

Quy mô kinh doanh càng lớn thì lại càng có lắm loại người phải làm việc. Nếu bạn mở một quán cafe thì ban đầu có thể thuê một con bé bưng bê, thuê anh trông xe, sau đó thuê người pha chế, rồi thuê bé thu ngân. Khi đông khách hơn, quán mở rộng hơn thì số lượng nhân viên mỗi vị trí cũng tăng lên, lại cần phải thuê người quản lý vận hành. Sau đó thấy mô hình kinh doanh tốt thì mở thêm một cửa hàng khác, rồi hai cửa hàng, …thành chuỗi cửa hàng. Quy mô càng rộng thì người cần tuyển càng khó và lại càng khó để hoàn thành mọi việc thông qua họ.

Thông thường người ta hay lôi người quen vào các vị trí để trở thành một công ty gia đình là vì vậy. Ít phải sử dụng kỹ năng lãnh đạo; chấp nhận chất lượng công việc thấp; nếu có thất thoát thì lọt sàng xuống lia.

Rèn luyện kỹ năng lãnh đạo là cực kỳ cần thiết nếu bạn quyết định sở hữu một tài sản doanh nghiệp. Dấu hiệu để nhận biết một Nhà lãnh đạo đó là họ thường có những đòi hỏi, mục tiêu mà bạn cảm thấy bất khả thi. Khi bạn thấy sếp mình có những đòi hỏi vô lý, có những mục tiêu xa vời không thể thực hiện được thì đó là một trong các dấu hiệu chứng tỏ ông ta có kỹ năng lãnh đạo. Đó là cơ hội vô giá để bạn quan sát và tự trang bị cho mình kỹ năng lãnh đạo.

 

Bài viết này nhằm chủ yếu giải thích sự hình thành của giới siêu giàu. Giúp bạn hiểu và nếu có thể, có cơ hội thì nên sở hữu một doanh nghiệp. Khi đã xác định theo con đường khởi nghiệp thì buộc phải nghĩ lớn vì nếu nghĩ nhỏ sẽ thành một hộ kinh doanh cả thể, một doanh nghiệp siêu siêu nhỏ. Đó là cái bẫy rất khó vượt qua, tốn rất nhiều chi phí cơ hội.

Con đường khởi nghiệp đòi hỏi bạn hoặc nhóm của bạn phải tập hợp đủ những yếu tố về lãnh đạo và Quản lý. Lãnh đạo là chọn việc đúng để làm, quản lý là làm việc theo cách đúng. Có tâm huyết, có đam mê ấy là bạn mới chỉ có yếu tố lãnh đạo bản thân, chưa chắc đã sở hữu kỹ năng lãnh đạo người khác. Đó là sai lầm chung của các bạn trẻ, có đam mê nhưng thiếu kỹ năng nên không thành công nổi. Cho dù có kỹ năng lãnh đạo nhưng lại không biết tiền được tạo ra từ đâu, không kiếm được lợi nhuận thì rồi cũng chết.

Sách:Thói quen thứ 8 (P3: Lãnh đạo và Quản lý)

Hoàn thiện bản thân ( P12: Trở thành nhà lãnh đạo)

Chu kỳ tích lũy tư bản lần 4 – Châu Á

Comments

comments

LEAVE A REPLY