Lời cuối cho Sông Hồng Half Marathon

0
1523

Chủ nhật vừa rồi ( 10/12/2017) tham dự giải chạy Hanoi Half Marathon. Tiền thân của HHM là giải Sông hồng half marathon do người nước ngoài tổ chức. Năm 2015, là năm mình tham dự lần đầu tiên, cũng là năm mà lần đầu tiên người Việt Nam tham dự nhiều hơn người nước ngoài.

Thời điểm 2015 là thời điểm mà các giải chạy phong trào ở Việt Nam vô cùng hiếm, Sông Hồng Half Marathon như là một cơ hội duy nhất để những người chạy phong trào có thể tham gia. Người về đích của giải sẽ nhận được một cái huy chương bằng gỗ làm kỷ niệm chương, trên đó có in năm tổ chức còn gần như mọi họa tiết khác đều không khác gì. Huy chương làm bằng gỗ có thể là với mục đích bảo vệ môi trường chứ không hẳn người ta không đủ tiền làm huy chương bằng kim loại.

Trong lịch sử và cả bây giờ, khu Quảng bá, Tô Ngọc Vân,…mạn Tây Hồ vẫn là nơi tập trung nhiều người nước ngoài ở. Chắc họ thích không gian yên tĩnh và hoang sơ ở đó. Giải do người nước ngoài tổ chức nên muốn tham dự hoặc phải có thẻ visa để thanh toán online hoặc phải đến tận nơi nộp tiền. Nơi nộp tiền trên đường Tô Ngọc Vân là quán cafe Space. Một anh tây đứng ra tổ chức giải này, anh ta thuộc một câu lạc bộ chạy của người nước ngoài sống và làm việc tại Hà Nội (Hanoi Red Runner River).

Năm 2017 giải được đổi tên thành Hanoi Half Marathon, có lẽ là để hướng tới đại chúng hơn và giữ thương hiệu. Giải được tổ chức bởi tư cách một tổ chức gọi là Sporting Republic và kêu gọi được nhà tài trợ Lining. Có nghĩa là mọi thứ đã chuyên nghiệp hơn hẳn so với quá khứ.

Giữa năm 2016 tới nay hầu hết mọi thứ đều phát triển theo cấp số nhân như cách mạng công nghiệp 4.0, đồng tiền ảo, thị trường chứng khoán. Và phong trào chạy bộ cũng không nằm ngoài xu thế đó. Nếu năm 2015 chỉ có một giải chạy phong trào ở Hà Nội thì nay đã có hàng chục giải trên cả nước, số giải chạy không ngừng tăng lên. Từ số lượng người chạy ít ỏi năm 2015 tới năm nay số người đăng ký cự ly 100 Km của Vietnam Mountain Marathon 2018 đã nhiều như lợn con. Không đăng ký sớm có khi còn không còn chỗ.

Quay lại cái vụ chạy Hanoi Half Marathon hôm chủ nhật vừa rồi. Đường chạy bắt đầu từ trong khu đô thị Ciputra, chạy băng qua cầu vượt đường Võ Chí Công và ven theo một phần Hồ Tây sau đó quay lại. Đường chạy cắt qua nhiều con đường trong đó lớn nhất là đường Lạc Long Quân.

Các giải chạy nói chung đều sẽ phải xin phép cơ quan sở tại và thường có được sự hỗ trợ của cảnh sát giao thông, công an, dân phòng. Các anh công an chia nhau ra đứng ở các con đường có giao cắt với đường ô tô xe máy, đặc biệt đứng nhiều ở giao đường Lạc Long Quân vì phương tiện di chuyển nhiều. Đứng ở ngã tư Lạc Long Quân cũng có anh tây chủ trì cái giải này cầm gậy chỉ đường cùng cảnh sát giao thông với vài tình nguyện viên.

Giải chạy phong trào nào cũng có xếp thứ hạng nhất nhì ba vì vậy người chạy luôn được ưu tiên trên các con đường giao nhằm tránh việc có người chịu thiệt vì phải dừng đợi xe. Những người tranh nhất thường không phải vì phần thưởng mà vì muốn tích điểm để nâng thứ hạng trên bảng xếp hạng tổng của Châu Á.

Cái cảm giác dòng người hai bên phải dừng lại đợi mình lết qua rất thú vị. Đa số mọi người sẽ dừng xe lại kiên nhẫn đợi. Tuy nhiên không tránh khỏi việc có người đang vội đi đâu đó và sinh ra cãi nhau với cảnh sát giao thông. Một anh đi ô tô có vẻ bực tức mở cửa xe ra giọng rất ầm ĩ và khó chịu (đúng mô típ trên youtube) “Các anh cho xem giấy phép ngăn đường; đường đang đi sao bắt người ta dừng lại.”. Mình không nghe được hết nhưng thấy hơi xấu hổ cho dân mình. Thấy dân mình giờ nhậy cảm dễ mất bình tĩnh hơn so với hồi xưa; một phút dừng xe chẳng nhẽ lại quan trọng đến thế vào một sáng chủ nhật.

Năm 2017 khép lại với các giải chạy tham gia như dự kiến, đặc biệt là 42km của Vietnam Mountain Marathon. Năm 2018 đã đăng ký cự ly 70km của VMM, sẽ là mục tiêu chính cần đạt của năm. Ban đầu cũng định đăng ký 100km nhưng thấy sẽ khó chuẩn bị thể lực kịp và cũng để dành cho năm 2019, là năm tròn 40 tuổi.

Mỗi người sẽ có các cách khác nhau để chào đón các mốc tuổi như 30, 40 hay 50, 60. Mấy ông thích chạy hay có phong trào là cứ tới ngày sinh nhật thì chạy một quãng đường có số km đúng bằng số tuổi. Điều đó có nghĩa là càng già thì càng phải chạy nhiều, âu cũng là để gìn giữ sức khỏe khi tuổi già kéo tới.

Cùng với sự đô thị hóa mạnh mẽ về tất cả các hướng của Hà Nội, dần dần nhiều những kỷ niệm của lớp …già như mình sẽ không còn nữa. Người già thì hoài cổ, họ cần những không gian để hoài cổ. Khi một không gian cũ mà người đó quen thuộc mất đi giống như một sự mất mát thực sự vậy.

Sông Hồng Half Marathon cũng giống như vậy. Rất nhiều người tham dự giải cũng chỉ vì đó là giải đầu tiên họ tham dự. Khi chạy giải họ sẽ được sống trong những ký ức của những ngày đầu bắt đầu tham gia phong trào chạy bộ. Cảm xúc chạy trên những con đường cũ, gặp những người cũ, phong cách tổ chức cũ,…Năm 2017, giải có nhiều cải tiến tốt hơn nhưng nhiều người vẫn thấy hơi nuối tiếc về tên gọi cũ, về cái huy chương gỗ, về cái áo vô cùng đặc biệt mà chỉ có giải sông hồng mới có. Đôi khi sự nghiệp dư mang lại cảm xúc mạnh mẽ hơn là sự chuyên nghiệp.

Người già muốn giữ những cái cũ, người trẻ thì muốn sự đổi mới. Sự mất đi và tạo mới sẽ liên tục chừng nào thế giới này còn. Đôi khi cũng phải chấp nhận quên đi những cái mình muốn nhớ.

Race HalfMarathon Sông Hồng

Comments

comments

LEAVE A REPLY